Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 10


sáng chủ nhật, tại nhà nó

đồng hồ chỉ 8h sáng. nó đang làm gì? còn phải hỏi, hôm nay là ngày ngủ nướng của nó nên đời nào có chuyện nó dậy sớm, nó luôn biện minh với bố mẹ mỗi khi bị mắng ngủ dậy muộn rằng thì là cả tuần nó đã phải thức khuya dậy sớm rùi, ngày cuối tuần nó phải...ngủ bù (^_^), còn lấy sức học chứ (nghe điêu thế không biết ^^).nhưng rồi nó lại bị dựng dậy ngay lúc đang mơ đẹp, không phải do bố mẹ nó mà là Dung, làm gì tý sẽ biết.

Dung chạy lên phòng nó, hất tung cái chăn đang ủ ấm nó và con mèo không thương tiếc, làm nó....đi ra khỏi giấc mơ. vẫn còn buồn ngủ nên nó không thèm để ý, lấy lại chăn đắp tiếp. Dung gào lên, vang khắp nhà, làm cho con mèo iu của nó vụt chạy:

- dậy mau heo con ! (gọi quá đáng T.T)

- huh, gì thế - nó cuối cùng cũng chịu mở mắt nhìn Dung - huynh đến có việc gì mà sớm thế (8h có sớm không mọi người)

- sáng bảnh ra rồi, sớm sủa gì, dậy đi, đi với huynh

- đi đâu - nó vừa nhắm mắt vừa nói

- ô hay nhỉ, hôm qua hẹn nhau thế rồi cơ mà. có dậy không?

Nó vẫn mắt nhắm mắt mở, cố nhớ lại xem nó với Dung hẹn nhau làm gì vào ngày cuối tuần hiếm hoi thế này, nhưng trí óc tạm thời đình trệ vì vẫn còn ngái ngủ

- nhìn cái mặt kìa...._ Dung léo nhéo - lại quên rồi chứ gì, đi mau, đi rồi khắc nhớ

thế là Dung tìm đủ mọi cách dã man nhất, mềm mỏng nhất để bắt nó dậy. bị như thế ai ngủ được nữa, nó đành chịu thua, dậy thôi, bị bà ấy hành gặp ác mộng thì mệt.

-----------------------------------

tại shop đồ lưu niệm Ruby

shop này vốn rất nổi tiếng trong giới học sinh vì hàng hoá rất phong phú, hợp với giới trẻ, giá cả vừa phải, hơn nữa gói quà rất đẹp nên tụi nó, cả những người khác hay lên đaâ mua quà tặng hay đồ dùng.

nó và Dung đang lượn lờ khắp shop, vừa để ngắm hàng, vừa để phục vụ lợi ích của Dung.

đi mấy vòng mà Dung vẫn chưa chọn được cái nào ưng ý, nó cáu kỉnh hỏi:

- cuối cùng là huynh định mua gì cho hắn hả giời, chưa có ý định gì hết ah?

- uhm -Dung vừa ngắm mấy cái cốc vừa trả lời nó - chọn đồ cho con trai rất khó, huynh cũng chưa biết mình nên mua gì cho phù hợp nữa.

trời ah. mệt thật. nghe vậy đã biết đang nói đến ai rồi đúng k. bingo! quà sinh nhật cho Long. thế đấy

- còn hơn 2 tuần nữa mới đến giáng sinh cơ huynh yêu, làm gì chọn sớm thế? - nó ngao ngán

- phải chuẩn bị trước chứ không đến lúc ấy lại cuống lên không kịp mua - Dung vẫn thản nhiên nói chuyện cứ như mặt trời mọc buổi sáng

- thế quà của đệ?

- đơn giản, huynh biết gu của đệ rồi

- thế mua chưa? - nó thấy ngạc nhiên, Dung vẫn nhớ sở thích của nó hô hô

- chưa....

đang bay lên mây thì Dung chọc thủng đám mây làm nó ngã xuống bùn. dỗi, không thèm theo nữa.nó mặc kệ Dung đi chọn quà cho thằng nhỏ (nhỏ mới sợ ^_^), nó bò qua quầy thú bông, ôm hết em này đến em khác xem ôm em nào đã hơn (trẻ con quá ^^). thậm chí nó còn phởn đến mức lôi điện thoại ra tự sướng đủ kiểu nữa chứ. mải mê đắm chìm trong thế giới thú bông, nó hem có để ý 1 người cũng đang tiến về chỗ nó đứng.

- ôm nhiều vậy chọn được con thú bông nào chưa?

1 giọng nói vang lên bên cạnh nó, nó quay sang xem người đó nói với nó hay với ai. ai thế này? đầu nó bốc khói vì quá nóng. AAAAAAAAAAAAAAAA, Minh sao? không ngờ Minh cũng đến đây, cũng vào chủ nhật (còn ngày nào nữa đâu ^^) và cũng đến quầy thú bông như nó, lại còn nói chiện với nó. may mắn quá, dạo này nó đỏ thiệt, gặp liên tục, chắc tại nó chăm chỉ cầu nguyện, khấn vái đây mừ ^_^. sung sướng quá nó quên mất Minh đang hỏi nó. minh nhìn nó chằm chằm, hỏi lại lần nữa

- ey, tớ nói với cậu đấy. hay không nhận ra tớ. tớ là Minh nè, học chung cấp 1 ý, nhớ không....bla bla bla

nó nuốt chửng từng lời Minh nó. sao có chuyện nó quên Minh được chứ. nó cười bẽn lẽn(hỡi ôi >"<) trả lời:

- đâu có....tớ tưởng cậu nói...với người khác

- có người khác ở đây sao - Minh cười lém lỉnh

ah...uhm... - nó nhìn quanh, chả có ai ngoài nó và Minh đang đứng đây cả - hi....cậu đến mua quà cho ai ah? (đánh trống lảng)

- uhm, không, tớ đưa em gái đi mua đồ (đàn ông thế, trùi ui chít mất ^^). khổ nỗi nó chọn lâu quá nên đi loanh quanh, còn cậu

- uhm, tớ cùng bạn đi mua quà giáng sinh, cũng như cậu nên ra đây xem.

- thế ah...mua giáng sinh sớm vậy hả?

- hihihihihiiiiiiiiiiiii

ôi, trong mơ nó cũng không thể tưởng tượng được nó đang nói chuyện đàng hoàng chính thống với người trong mộng của nó, hạnh phúc quá đi. đã lâu lắm rồi nó với Minh đâu có tiếp xúc ở cự ly gần thế này đâu, cũng chỉ vì nó nhát thấy Minh là chạy thẳng không dám đối diện, T_T. Dung vẫn kêu nó thỏ đế thế thì định bao giờ mới có bạn trai, nhưng nó không cần, có Minh trong tim nó rồi ^^ (ack ack, bó tay =_=)

Minh vừa cầm con cừu bông, ngắm nghía rồi lại tiếp chuyện nó:

- cậu có vẻ thích gấu bông nhỉ!

- ah, uhm, hơi trẻ con nhỉ. nhưng ôm gấu rất sướng. nhưng gấu bông tớ thích nhất là Mashimoro,rất to mà cái mặt rất chân thật, k phải cười toe toét như những con khác, nó không cười nhưng khiến tớ thấy giống mình - nó nói 1 trang dài như diễn thuyết,động đến sở thích là nó lại thế đấy, cũng may, nếu không nó không biết nói gì thì ngượng chết mất. Minh đang lắng nghe chăm chú. bỗng:

- đệ ơi huynh nhờ chút - tiếng của Dung vang lên từ đầu kia quán đến tận tai nó. lựa thời điểm phá đám thế không biết.

nó vừa tức, vừa bực nhưng vẫn cười toe với Minh giữ hình tượng:

- tớ qua đằng kia có việc chút!

dậm chân thình thịch qua chỗ Dung đang đứng, mắt nó hằn lên đáng sợ, mặt thì đỏ bừng, đen làm chảo rán cái gì cũng chín ^^

- đệ thấy mua cho Long dầu gội được không, vì cốc Long được tặng nhiều rồi - Dung vẫn hồn nhiên hỏi ý kiến nó, không nhận ra vẻ mặt bốc khói nghi ngút của nó

- huynh thật, phá không đúng lúc đúng chỗ gì cả - nó gắt lên...trong thì thầm

- cái gì, đệ nói cái gì đấy - Dung quay sang nhìn nó tò mò

đang định cãi tiếp, nó chợt nảy ra 1 ý định.

nó chạy lại quầy thú bông, may quá Minh vẫn đứng đấy. thở sâu cho đỡ hồi hộp, nó lại gần hỏi nhỏ nhẹ:

- tớ nhờ cậu chút được không?

Minh giật mình quay sang, thấy nó đang đứng nó, mỉm cười mà không biết điệu cười đó làm nó đơ mấy vài giây, hỏi:

- có việc gì vậy?

- ah...tớ muốn hỏi cậu mua quà cho con trai thì nên mua gì mới hợp - nó thấy mình thông minh quá, vừa được nói chuyện với Minh , vừa đỡ đau đầu chuyện quà cáp ^O^

- uhm... - Minh đăm chiêu - con trai thì chỉ cần quà đơn giản thôi như thắt lưng, hay tất cũng được. tớ hay được tặng những cái đó. mùa giáng sinh thì tặng khăn là hợp nhất

- vậy ah...- nó cũng suy nghĩ, vậy cũng được ha, con trai đâu để ý nhiều- nhưng tớ thấy con trai ít khi quàng khắn lắm >< (đúng thế thật)

- cũng tùy thôi, quan trọng là người tặng, có lòng là được, nếu là quà của người mình thích thì dù không thích cũng sẽ nhận

Minh nói xong nhìn nó bằng ánh mắt chăm chú, hơi kỳ lạ, làm nó đỏ bừng mặt, đành lấp liếm sang chuyện khác

Minh nhìn nó chăm chú rồi hỏi 1 câu làm nó sốc toàn tập:

- mà Khanh mua quà cho ai thế? bạn trai ah? ( không sốc mới lạ)

nó hốt hoảng chối bay chối biến, sợ Minh hiểu lầm (lòi đuôi chuột ra hết còn gì >"<)

- không, không phải tớ mua, bạn tớ mua quà cho....bạn trai nó, tớ chỉ đi cùng thôi - rối trí nên nó đành nói bừa thế. may mà Minh không hỏi han nhiều

- tks cậu nha, tớ đi đây - nó lấy cớ chuồn sớm để Minh không phát hiện vẻ mặt như trái cà chua chín của nó.
cuống cuồng chạy quanh tiệm, đến chỗ Dung nó lôi Dung ra khỏi quán nhanh như điện xẹt.

Minh vẫn ở quầy thú bông, nhìn nó đi ra, vẻ mặt khó hiểu. 1 con nhóc, ah quên 1 bé gái (cũng không bé lắm, to đùng thì đúng hơn) đi đến chỗ Minh hỏi:

- anh vừa nói chuyện với ai thế? với con gấu bông này à?

Minh mỉm cười nhìn em gái, không trả lời mà mân mê con gấu, không chính xác hơn là 1 con Mashimoro trên tay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét