Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 16



càng gần đến ngày thi thử, không khí càng sôi sục, còn nóng hơn cả thi học kỳ nữa. nhưng lạ một cái là mấy ngày gần đây, nó không trong tâm trạng ủ ê nữa mà chuyển sang trạng thái cực vui vẻ. vì sao thế?



mấy ngày nay không hiểu thần linh nào phù hộ mà nó được nói chuyện với "người ấy" nhiều kinh khủng. hôm nào nó cũng thấy Minh qua lớp nó, nói chuyện với Long hoặc là chơi cùng mấy tên con trai lớp nó (2 lớp quan hệ tốt mà). nó cũng nhờ thế mà có cớ nói chuyện cùng. lâu lắm rồi nó mới có cảm giác gần Minh như thế. nó cúi lạy trời đất nghìn cái cũng được chỉ mong chuyện này không phải giấc mơ, đừng chấm dứt (trời đất là Dung và Long đóa, cúi đi ^^). nhờ có tâm trạng tốt mà nó cũng chút tâm ôn tập hơn, hy vọng đem về kết quả tốt nữa chứ ^_^

############################



bây giờ đang là tuần lễ thi thử tốt nghiệp của khối 12. không khí căng thẳng bao trùm không gian và thời gian. thật nặng nề, trong thời gian 12 thi, thì 10 và 11 được nghỉ (ghét bọn được nghỉ thế không biết >_<). chỗ nào cũng thấy từng tốp học sinh không học bài thì cũng bàn bạc này nọ, dĩ nhiên cũng có nhóm tranh thủ xả street, tám chuyện rôm rả (nó cũng thuộc dạng này)

trước khi vào thi, ai cũng như ai, bao giờ cũng cảm thấy căng thẳng hồi hộp, nhưng có 1 người ngoại lệ, là nó chứ ai. không hiểu nó khác người thế nào mà nó luôn háo hức trước khi vào phòng thi. do tự tin với kiến thức ah? hay là do không lo âu gì? đều phải. nhưng điều làm nó mừng như thế là: nó cùng phòng với Linh và Long, ít ra không cảm thấy lạc lõng và còn có thể được nhắc bài, trên hết là...Minh cũng ngồi cùng phòng với nó, thế là bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu hồi hộp đều bị niềm vui này đánh cái păng ra khỏi đầu óc nó ^^, nó số đỏ thiệt ^_^. nhờ cái niềm hạnh phúc đó mà nó đã vượt qua ngày thi đầu tiên may mắn và suôn sẻ.cũng phải nói thêm là ngày thi đầu thi địa và văn, hai môn nó học chắc nhất nữa. (thi thử nên phải thi cả 8 môn chính ạ) thấy quá vui nên hôm nay, ngày thi thứ 2 nó đến khá sớm.

đi đến trước cửa phòng thi, thấy toàn mem lớp khác đang đứng, cũng hơi ngại nên nó chạy lên phòng thi của Dung nói chuyện cho đỡ buồn. vừa lên đến nơi thì 1 cảnh tượng...lãng mạn đập vào mắt nó: Dung và Long đang nói chuyện thân mật trước ban công, thậm chí còn cúi đầu vào nhau nói chuyện như sợ người khác nghe thấy nữa chứ. 2 người này tiến triển đến mức này rồi sao nó không biết gì hết thế này, giấu kỹ thật. lần này nó quyết bắt Dung khai sạch ra mới thôi. phải hỏi từng người mới dễ bề khai thác hehe



chờ cho Long đi rồi, nó nhảy xổ ra trước mặt Dung, tra khảo ngay lập tức:

- huynh, đệ biết hết rùi nhá. huynh giấu đệ kỹ thật đấy, không thèm kể cho người ta nghe là sao?

Dung thấy nó giật thột "lên đây từ bao giờ thế này, chẳng nhẽ nghe hết những gì mình với Long nói rồi ah? chết rùi, kế hoạch lớn đổ bể rùi, sao bây giờ?" Dung lo lắng, nghĩ thầm. Dung hiểu nhầm chuyện nó đang nói, nên đành thú nhận:

- đệ nghe thấy ah? biết hết rồi ah, huynh xin lỗi, huynh không cố ý đâu!

- không cố ý, huynh định giấu đến bao giờ? đệ là người đầu tiên biết mà huynh còn giấu làm chi, hả? hả? hả? - nó nộ khí xung thiên


"biết đầu tiên ah? die thật rùi" Dung đổ mồ hôi hột:

- thôi mà, huynh không định giấu đâu, nhưng Long bảo thế!

- Long á? hay nha, tẹo phải hỏi tội. giờ huynh biết điều thì khai hết ra đi - nó chống hông - huynh hay Long nói trước?



- ah......uhm.....là Long có ý định trước rồi mới nói với huynh chứ huynh thề huynh vô can! - vẫn ông nói gà bà nói vịt =_=



- chà, kinh nha, lão này gan hùm từ khi nào thế? - nó trầm ngâm



- ừ, huynh vô tội!!



- vô tội cái gì? thế huynh trả lời sao?

- hả? trả lời cá gì? - Dung tròn mắt nhìn nó "nhóc này nói cái gì thế hử giời?"

- ô hay còn giả vờ, Long có gan tỉnh tò trước thì huynh nói sao? chắc nhận lời rồi chứ gì, hay đến cả can đảm nhận lời huynh cũng không có nốt! - nó nóng ruột

- trời ơi - Dung ôm đầu kêu bải hoải-tỉnh tò cái gì ở đây hả?????? Long với huynh thành đôi từ bao giờ?????



- nói chuyện thân mật ngay vừa nãy mà còn định cãi ah? - nó đánh 1 phát vào vai Dung

-a......hiểu rồi - Dung thở phào nhẹ nhõm, may quá chưa bị lộ, thôi trót rồi lừa nốt cho hoàn thiện >"< - ah...uhm...thì huynh nhận, huynh vốn can đảm mà (không dám đâu ><). không ngờ Long cũng có tình cảm với huynh. thế là...như đệ thấy. [u]"ước gì điều đó là sự thật" [/u]Dung khóc thầm trong lòng

Dung phục tài nói dối của mình quá đi. và ngạc nhiên là nó tin sái cổ. bị Dung lừa bao nhiêu trận rồi vẫn không chừa tội cả tin

- uầy- nó trầm trồ - phục huynh thật đấy nha. thế nói bao giờ, được bao lâu rồi? - tiếp tục hỏi dồn dập

- ah...thì.... tuần trước, đến vài ngày sau trả lời - Dung tiếp tục bịa, cứ như chuyện xảy ra thật ý ^_^ - cũng không ngờ thế.



- mừng cho huynh, khao đệ đê nhá, khao to ý - nó mừng rỡ, cầm tay Dung nhảy vòng vòng

trống báo giờ thi đã cứu Dung thoát khỏi nó, trước khi đi nó còn quay lại dặn:

- lát thi xong chờ đệ nhá, phải kể lại chi tiết cho đệ đấy!

Dung kêu trời! phải kể kiểu gì đấy? nhỏ này ngây thơ quá cũng nhẹ nhàng thật, nói thế cũng tin. thảo nào không nhận ra cái gì hết. giờ phải tìm cách thông báo cho Long không thì lộ hết kế hoạch,bàn cách nói dối cho đầu xuôi đuôi cũng qua nữa chứ, mệt với nhóc này thật.

trở lại với nó, khi quay về phòng thi, nó thấy Long đang đứng nói chuyện với mấy đứa bạn lớp khác, nó nảy ra 1 ý nghĩ....hơi xấu xa ><

- bác ah, cháu biết bí mật to lớn mà bác và Dung giấu rồi. không hiểu sao bác giấu nhưng...cháu muốn để bác tự khai, cuối giờ trả lời nha. bác cháu mà bác lại dối cháu thế, cháu thất vọng đấy

nó lạnh lùng quay mặt đi giấu tiếng cười suýt không kìm lại được khi thấy vẻ mặt của Long, phải nói là xanh như lá chuối, trắng như lá...lá gì đấy không biết, nói chung là lo sợ, há há há, nó cười thầm, ai bảo dám lừa ta.

nó hý hửng quay ra nó chuyện với Linh, không thèm nhìn lại đằng sau, Long đang hoảng hốt kể lại cho 1 người, làm tăng thêm 1 người lo sợ, nhìn nó đầy lén lút

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét