Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 25


hơn 10 ngày nghỉ tết trôi qua chóng vánh như chỉ mới 1 ngày, hôm nay tất cả trường học sẽ đi học lại sau tết.

cái cảm giác nghỉ tết vẫn đọng lại trong tâm trí nhiều đến nỗi đi học ngày đầu tiên, không ai có sức sống hay hứng thú nghe giảng, chỉ thấy mệt mỏi, buồn ngủ vì dư âm tết vẫn còn dai dẳng, vẫn còn hương vị của bánh chưng và....nhiều thứ nữa

nó còn tệ hơn, trước tết nó đón nhận dồn dập rất nhiều tin không hay, làm nó chẳng có hứng thú hưởng thụ cái tết vui vẻ nữa. dĩ nhiên khách quan mà nói thì năm mới sang vẫn có chút không khí, vẫn đi chơi tẹt ga cùng cả bọn nhưng...tâm trạng treo lơ lửng thui. hôm nay đi học, nó vẫn làm mặt lạnh với Dung, dù Dung đang cố giảng hoà với nó.

quay lại 1 chút, ngày hôm đó, Dung đã khai với nó mọi kế hoạch, mọi dự định, cả cái kế làm mối cho nó của Dung và Long. cùng với đó, Dung cũng thú nhận với nó chuyện Dung với Long thành đôi cũng chỉ là đóng kịch cho nó xem thôi. nó đã sốc, không thể nào sốc hơn, nó chỉ nghe lọt tai, nhớ duy nhất chuyện Dung thực chất chưa hề tỏ tình với Long, vậy mà còn lừa nó, bắt nó bày tỏ với Minh để nó ôm nỗi đau này mà ăn tết.thêm 1 bất ngờ động trời làm cả nó và Dung đều sửng sốt. Linh đã biết chuyện từ lâu lắm rồi nhưng không ai hay. hôm đó vì quá buồn, nó cứ thế bô bô nói sạch sẽ không giữ lại gì cho Linh nghe. để rồi được đáp trả là tràng cười liên tu bất tận, rồi mới đến ánh mắt thương cảm cho con nhóc không hiểu chuyện gì là nó. Linh là em họ xa bắn đại bác vài ba ngày mới đến của Minh. nó nghe Linh nói mà không tin nổi, phải chờ Dung đánh bốp 1 cái rõ đau vào lưng mới nhận thức được tình hình. Linh, Dung đều nói nó không phải buồn làm gì, nhưng chả ai thèm trả lời câu hỏi tại sao lại chắc chắn điều đó của nó, cứ mập mờ càng làm nó thấy tệ hơn (người ta nhờ giấu hộ, nói ra thì hỏng). thế là....ôm thù ngàn năm với huynh muội tốt của mình

nó quyết tâm bắt Dung nói bằng được cho Long biết tình cảm của Dung. cũng phải trả thù Long chuyện hùa theo Dung lừa nó. nghĩ là làm, nó chấp nhận nói chuyện với Dung. nó chạy le te ra chỗ Dung ngồi (ah quên không nói lớp nó lại đổi chỗ, lần này nó ngồi dãy giữa, bàn 3, ngồi cùng Bảo, cho đỡ buồn^^ Dung lại ngồi cùng Linh, Long có duyên ngồi ngay trên nó tiếp). thấy nó đến, Dung làm vẻ mặt tội lỗi ngước lên nhìn nó, chờ đợi, nó lên tiếng trước:

- huynh nè, còn chuyện gì giấu đệ không? nói nốt đi, đệ sẽ thứ tha lỗi lầm cho huynh (nghe to tát quá ^^)

Dung thở phào nhẹ nhõm, cười toe toét nói với nó:

- thật không? huynh đã kể hết cho đệ rồi, không còn giấu chuyện gì nữa. đệ tha thứ thật sao?

- không muốn hả? - nó nhướn mày nhìn Dung

- không, ai bảo không muốn, yêu đệ lắm cơ - Dung xum xuê nịnh nọt

thấy Dung như vậy nó cũng bớt giận, dù gì 2 đứa cũng thân nhau, không chơi với Dung nó cũng buồn. ngồi xuống cạnh Dung, nó tiếp:

- uhm, nhưng sao mà Long lại hợp tác với huynh? không ngờ đệ lại tin huynh dũng cảm tỏ tình với Long, giờ mới thấy ngu hết sức. vậy thì bây giờ huynh nhất quyết phải nói.

nó dằn mạnh từng từ, nhìn thẳng vào mắt Dung, thể hiện quyết tâm bắt Dung nói bằng được.

vừa giảng hoà với nó, sợ nó giận tiếp nên Dung chỉ gật đầu, đảm bảo sẽ nói. nhưng nó biết thừa tính Dung, chỉ hay nói cho qua chuyện, còn làm hay không thì kệ, nên nó làm tới:

- nội trong tháng 3 huynh phải nói. không còn nhiều thời gian đâu, biết chưa hả?(nói lại câu của Dung) thân nhau hơn rồi, nói lun đi.

đang định ca tiếp thì nó bị Linh đuổi về chỗ. trước khi đi, nó không quên ném cho Dung 1 tia lửa điện phóng ra từ mắt, Linh ngồi cạnh cũng bị vạ lây, can tội có quan hệ thân thiết với Minh không thèm nói để nó lợi dụng,đỡ vướng đến Long rắc rối (ak ak)

còn 1 chuyện nữa nó rất tò mò nhưng không thể hỏi, chuyện Bảo và Minh, nó lén nhìn sang Bảo, Bảo vẫn cười nói như chưa hề có chuyện gì xảy ra, còn hỏi nó ăn tết lên được mấy kí lô gam. nhìn rõ ghét. bất chợt Bảo sang nhìn nó không chớp mắt, nó không ngoảnh mặt đi, tiếp tục nhìn với thái độ thách thức, cảnh đó diễn ra trong vòng hơn 10 phút (dài thiệt), chỉ chịu chấm dứt khi cô giáo vào lớp. haizzzzzzzzzz, thôi đành, nó sẽ gạ hỏi Long sau. hi vọng Long chơi thân với cả 2 sẽ (may mắn) biết được gì đó.
*****************
quay lại ngày đó, tìm hiểu xem chuyện gì xảy ra giữa Minh và Bảo hén^^

*Bảo

hôm nay tôi có nge phong phanh Dung đang bắt Khanh làm gì đoá, nhất định trong ngày hôm nay, lại nghe đến tên kia, tò mò quá nên tôi ở lại xem thử.

khi Minh đến lớp tôi. tôi lại đụng mấy đứa bạn, đành đứng tám chuyện 1 lúc cho khỏi bị nghi, đến khi quay lại xem diễn biến thì tôi thấy Khanh tặng quà cho hắn, mặt đỏ như cà chua, không biết nói gì vì đứng xa nghe không rõ. nhưng chỉ cần nhìn thái độ là đủ hiểu.. cơn giận trào lên, tôi không kìm chế lại được. hành động đi trước suy nghĩ. khi tôi bình tĩnh lại thì đã thấy mình đang đứng trước mặt 2 người đó. thôi đành rồi, làm liều. tôi hằm hằm tiến đến gần 2 người, lôi Khanh đi rời khỏi đó ngay lập tức, tôi không muốn Khanh nghe câu trả lời từ hắn, biết trước kết quả đau khổ thế đấy, nhưng vừa xuống đến tầng 1, tôi bị kéo giật lại, định quay ra mắng cho Khanh 1 trận thì 1 gương mặt làm tôi hoảng hồn. sao hắn lại đi ngay sau tôi thế này. bần thần nhìn xuống, tôi thấy tay mình đang nắm chặt tay hắn ta mà tôi cứ ngỡ là của Khanh. kinh tởm quá, 2 thằng con trai nắm tay nhau chạy tung tăng khắp sân trường >"<. tôi buông tay ngay lập tức

- cậu làm gì thế? sao tự dưng lôi tôi xuống đây, xen vào chuyện người khác thế hả?

điên không, bực mình tôi đốp lại luôn:

- tôi làm gì nhìn thì biết, tôi kéo cậu xuống vì ghét cậu, được chưa?

- 2 chúng ra chưa va chạm với nhau lần nào, sao ghét?

- nhìn mặt thấy ghét

- lý do đấy nghe nhàm quá. cậu có quan hệ gì với Khanh phải không? (thông minh thiệt)

- thì làm sao?

- không, nhìn mặt là tôi thừa hiểu rồi. cậu thích Khanh chứ gì?

- không phải chuyện của cậu, tôi thích thì sao?

- cậu là Bảo hả? từng gặp nhau 1 lần, giờ mới nhớ ra.cậu chắc biết chuyện của Khanh rồi, đúng chứ. thế nên mới có mặt ở đây

- (tức trào máu) thì sao? cậu không thấy hổ thẹn à mà nói cứng thế? thằng con trai mà để cho con gái bày tỏ trước không thấy mất tự trọng ah? nhát gan đến nỗi không dám bày tỏ, dùng đến phương pháp này để giành người con gái mình thích sao? như thế thì tôi chẳng cần bận tâm coi cậu làm đối thủ làm gì cho mệt

- (tím mặt) vậy cậu có đảm bảo tình cảm của cậu dành cho Khanh hơn tôi?

- dám chứ sao không (hùng hổ)

- được thôi. vậy thì thử xem ai sẽ thắng nhé, thắng minh bạch, không dùng thủ đoạn

- chấp luôn. nhưng tôi cùng lớp Khanh, cậu thua đi thì hơn (cười đểu giả)

- cậu đừng tự tin thái quá, ngay cả khi biết mình có đối thủ lại không dám làm gì, không dám hành động, chỉ biết đứng từ xa nhìn rồi phá hoại thì có lẽ....cậu cũng chẳng hơn tôi là bao

- cậu.....cứ chờ xem. giờ vẫn chưa muộn, chưa biết ai hơn ai đâu

xong cuộc cãi vã, hắn lao thẳng lên tầng 3, nói rằng sẽ tạm từ chối Khanh để 2 chúng tôi đấu 1 trận sinh tử (nghe như oánh nhau ý ^^). hừ, chơi thì chơi, ông đây không ngán nhá, dành được tình cảm thì sao chứ, lửa gầm rơm lâu ngày cũng nên hoả hoạn, ông mày ở gần Khanh hơn, chịu rút lui sớm đi con. nhưng cũng công nhận hắn chơi đẹp, dám từ chối Khanh mà không sợ sẽ làm Khanh tổn thương hay hao mòn tình cảm, cũng phục hắn vài phần. nhưng ta sẽ không nhường mi đâu!!!!!

đang bực, tôi phi thẳng về nhà không chờ xem tình hình Khanh thế nào. khi thằng Long kể lại tôi mới biết. biết Khanh đang buồn nhưng tôi tự nhủ rồi Khanh sẽ vui lên, tôi sẽ làm cho Khanh vui vẻ suốt đời này (oé, nghĩ hơi quá ><)

*MINH:

hôm nay nghe Dung nói rằng Khanh sẽ nói 1 chuyện quan trọng với tôi,, tôi thấy vui vui suốt buổi. hồi hộp đi sang lớp Khanh, tôi cũng thấp thỏm, tuy đôi lúc tôi tự nhủ để Khanh nói trước có hơi kỳ nhưng.....dù Khanh chả nói, món quà Khanh tặng cũng làm tôi rung rinh, tôi biết đó là quà gì chứ., tôi hạnh phúc không thể tả, suy nghĩ đó cũng theo đó bay luôn ra đầu óc tôi. vậy thì tôi cũng nên thừa nhận với Khanh, nhưng chưa kịp nói, tôi đã thấy 1 tên hùng hổ bước đến kéo mình đi, tên này thần kinh hay sao vậy cà???????

xuống đến tầng 1, tôi không chịu được, giằng mạnh tay ra khỏi hắn, hắn quay lại trố mắt nhìn tôi, tôi cũng nhìn lại, nhìn cái gì? kéo người ta xuống lại còn nhìn, không hiểu hắn thần kinh thật hay nhất thời dây thần kinh chập vào nhau không biết???

thế rồi tôi với hắn diễn ra 1 cuộc nói chuyện xung đột (cụ thể mời nhìn lên trên). tôi rất ít khi cãi nhau, thường hạn chế xung đột, nhưng lần này nghe hắn nói tôi không nhịn được (dính đến tình cảm có khác)

cãi nhau chán chê, tôi đi lên tầng 3, chấp nhận nói lời từ chối, dù biết rằng sẽ làm Khanh buồn, đau khổ, nhưng tôi cắn răng chịu đựng, quay đi thật nhanh để không phải chứng kiến vẻ mặt đau đớn của Khanh, để không làm lung lay quyết định của mình, chỉ vì tên Bảo đó (tôi đã hỏi thông tin từ Long), những lời hắn nói cứa vào tim tôi, vào lòng tự trọng của 1 thằng con trai, vì thế tôi quyết định chính mình sẽ nói lời tỏ tình với Khanh, sẽ đánh bại thằng điên điên, tự cao tự đại đó. khi đó tôi sẽ bù đắp lại những tổn thương Khanh phải chịu hôm nay

Khanh cố gắng chờ nhé!!!!!!!!

cuộc chiến giữa chúng tôi nổ ra ngay sau tết, tôi không cùng lớp Khanh nên hành động thể hiện không thể thuận lợi như hắn. đã thế hắn luôn trêu tức tôi, luôn đi cùng Khanh nói chuyện rôm rả, băng qua lớp tôi để chọc tức. điên không chịu được. may mà tôi có Long làm hậu thuẫn, giúp đỡ vài vụ như đưa quà, theo dõi Khanh cũng như theo dõi cảm xúc tình cảm cho tôi, thi thoảng lại được tạo điều kiện đi với Khanh (dù cho tên khỉ già kia luôn phá đám)

nhưng như thế cũng không hay, tôi phải tìm cách khác thôi, không thể thua tên đó được, nhìn bản mặt hắn là muốn đạp cho phù mỏ rồi. hắn làm tôi mất hết cả lý trí. muốn oánh nhau 1 trận cho xong >"<

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét