thời gian vô tình, quá vô tình, trôi qua nhanh đến khó tin. tuần sau khối 12 sẽ làm bài thi thử. thế nên trong tuần này tất cả học sinh cuối cấp đều bị tra tấn bởi màn học, ôn, học.....điên cả đầu!!!!!!!!
nó đang trên lớp, uể oải, mất hết sức sống. mấy ngày nay, vì các thầy cô phóng đại tầm quan trọng của việc thi thử mà lớp nó, cũng như các lớp khác, phải nhồi vào đầu 1 lượng kiến thức khủng long. đã vậy còn biết tin điểm thi thử tính thành điểm hệ số 2, liên quan đến điểm tổng kết cuối năm. đã điên lại càng điên.
mệt quá!!!!!!!! buồn ngủ quá!!!!!!! chán quá!!!!!!!!! muốn nghỉ quá!!!!!!!!!!
sau khi tra tấn lỗ tai bạn bè bằng 1 tràng tố khổ, hành hạ Long cùng Bảo bằng 1 trận giằng xé sách vở, làm cho hộp bút hình gấu Pooh Long tặng trở nên tàn tạ, nó lăn ra ngủ (không phải nằm đâu nhá, hiểu là gục đầu xuống bàn thui mừ^^). may cho nó hôm nay toàn môn nhẹ nhàng, không có trong đợt thi thử nên nó thoải mái ngon giấc, thậm chí còn xúi giục mọi người che giấu cho nó để nó không rơi vào ánh mắt của thầy cô nữa chứ. nó (cũng) may mắn là có đến tận 2 tiết văn của ông thầy hiền nhất trường, cùng với tiết anh nó chẳng thèm sợ bà cô già khó tính.
trong khi nó ngủ, xảy ra vài chuyện mà nếu nó thức....cũng không thể chứng kiến(vì sao xảy ra trước mặt nó được ^^).
nó ngủ nên không biết bà cô già chém gió nó như thế nào (nhưng chả ai thèm gọi nó dậy), vì ngủ nên nó cũng không biết Long với Bảo thi nhau lấy tóc chọc mũi, chọc tai nó (nhưng chẳng ăn thua). ngủ nên nó không biết Long và Dung bắt đầu viết thư chuyền tay (nói chuyện gì thì càng không thể biết).....
Long và Dung, couple (trong tương lai) tranh thủ lúc nó ngủ mà nói xấu nó. đùa thui, đang bàn bạc về nó.
- đến mệt với con nhóc này,kêu suốt ngày, mệt hết cả óc! - Long rên rỉ khi thấy Dung quay sang hỏi thăm nó
- thôi, chịu khó đi, chuyện thường ý mà!1 - Dung an ủi - hồi ngồi cùng Khanh, ngày nào tớ chẳng phải nghe, riết rồi cũng quen, thậm chí nhiều khi còn bị lây, kêu cùng nó ý chứ!
- nhưng giờ thì không chịu được, đã thế trong giờ học thì nói liên hồi nữa chứ!!
- đâu đến nỗi. khi nào học chán quá nó mới kêu thôi mà (tks Dung vì đã bảo vệ nó ^^)
- uh thì cũng đúng nhưng.....chưa quen! - Long cố cãi 1 câu
- thế chả nhẽ cậu không nói gì hết à? - Dung tò mò hỏi thêm
- thì....cũng có chứ, tiết nào chán thì cũng có nói chuyện....
- có người nói cùng sướng còn gì nữa
- nhưng vẫn khổ. suốt ngày ca cẩm, rồi thi thoảng hỏi mấy câu chết người, làm tớ càng thêm rối thôi !- Long vò đầu làm tóc đã rối càng thêm không ngay ngắn
- hỏi cái gì mà chết người?
- vấn đề riêng tư...
- CÁI GÌ CƠ? - Dung la lớn làm Long giật mình
- gì mà ghê thế? - Long ngó sang nó xem có bị thức giấc không (quan tâm gứm ^^),rồi trố mắt nhìn Dung
-à không.... mà... chuyện kia là thế nào? - Dung dò hỏi. mấy ngày nay Dung thắc mắc, tò mò kinh lắm nhưng không thể chia sẻ với nó để 2 đứa cùng nghĩ được, Dung cũng có hỏi Du nhưng hình như Du không biết gì (hay giả vờ không biết thì chịu ?_?). hôm nay Dung quyết định hỏi Long cho ra nhẽ.
- uhm, cái này.....- Long ngó xung quanh. lớp nó mấy hôm nay học hành mệt mỏi nên giờ ra chơi các mem tranh thủ ngủ lấy lại sức, như nó.
sau khi đảm bảo an toàn không ai nghe lén, thậm chi còn kiểm tra xem nó ngủ chưa bằng cách véo tai nó >"<, Long kể tóm tắt cho Dung tình hình.Rằng thì là mà Long quen Minh trong lần ôn thi vào trường, rồi sau đó qua quan hệ bạn bè dây mơ rễ má thì cũng gọi là thân vì 2 lớp bao giờ cũng gần nhau, hay đi học thêm chung nữa. rồi từ khi bắt đầu thân với nó, Long thấy Minh quan tâm hỏi chuyện nó hơn, biểu hiện như thế người ngu cũng nhìn ra, tra hỏi 1 thời gian thì Minh thú nhận là 2 người học chung từ nhỏ, rồi cũng luôn nhìn thấy nó trong tầm mắt Minh từ lâu, nên cũng dần dà để ý khi nào không biết. tâm sự với Long thì Long chốt hạ 1 câu là để ý con nhà người ta rồi mà không biết. thế là vì có quan hệ thuận tiện nên Long đồng ý làm gián điệp cũng như quân sư quạt mo cho Minh với điều kiện không để người thứ 4 biết (còn 1 người nữa biết chuyện, ai thì....sau sẽ rõ ^^). biểu cảm của Dung thay đổi xoành xoạch. lúc đầu thì chăm chú, rồi đến ngạc nhiên, bất ngờ, sau đó là hý hửng, khoái trá, cuối cùng là toe toét (2 người này xấu ><). hiểu ra mọi chuyện rồi, Dung mới hỏi:
- thế là cậu biết Minh thích Khanh hả?
- ừ, thì Minh hỏi chuyện suốt mà, nhưng mà Khanh ý *ấn đầu nó* ngốc nên có biết cái gì đâu!
- vậy à, Khanh đơn phương thích Minh từ lâu rồi, nhưng không dám nói, lâu rồi không nói chuyện nên Khanh nghĩ hết hy vọng
- thế hả, đúng là ngốc *lại quay sang ấn đầu, đồ cơ hội ><*
- mà sao lại phải làm thế? giấu Khanh như vậy Có sao không? Long giấu hơi bị nhiều chuyện, khanh mà biết thì chắc nó treo cậu lên làm tùng xẻo mất ^^
- an tâm đê, nhỏ ngốc này vô tâm lắm, không để ý nhiều đến thế đâu (Dung nghi ngờ: thật không ). dù sao giấu được qua giai đoạn này đã. Dung giúp hen? - Long vừa cười vừa nhìn Dung với ánh mắt hơi cầu khẩn
- uh, được rồi. mặc dù giấu Khanh chuyện lớn thế tứ thấy hơi tội lỗi, Khanh không giấu tớ chuyện gì hết mà - Dung băn khoăn
- an tâm, không sao. mà đây không phải là giấu, mà là giúp Khanh đấy chứ, mặc dù tớ cũng chả biết phải thế này đến bao giờ. tên kia không nói, cứ bảo chờ thêm chút nữa. vì tớ cũng không chắc Khanh có tình cảm gì không, nhưng hôm nay cậu nói thì chắc rồi, phải thông báo để tên kia thay đổi chiến lược - Long động viên Dung - mà mới nhắc nó đã đến kìa!
Dung nhìn ra cửa, hơi ngạc nhiên, nhưng vì đã biết chuyện nên không hỏi gì
- vào đi mày! - Long gọi với ra cửa (con trai xưng hô với nhau hay thật đấy)
cái người ngoài cửa đó, chắc mọi người cũng đoán được là ai, ngó nghiêng vào lớp để chắc chắn rồi bước đến chỗ Dung và Long đang ngồi.
- không sao thật chứ? còn đây...- Minh (ai cũng biết nên nói tên cho nhanh) hỏi Long, quay sang nhìn Dung, tò mò và nghi hoặc
- không sao mày, đồng minh mới của 2 đứa! - Long vô tư nói với Minh - đảm bảo an toàn tuyệt đối
- vậy thì được..... - Minh thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt hướng về con bé đang ngủ say sưa, không biết trời đất gì bên cạnh Long, cái dáng ngủ như đứa con nít 5 tuổi, trong tay còn ôm chặt con gấu bông mini quà của...."ai đó" làm Minh cười mỉm (ôi chết mất, sao lãng mạn thế ^_^)
Long và Dung nhìn Minh, Minh nhìn nó, cứ thế trong nửa phút. rồi Long quay sang Nhìn Dung đầy ẩn ý, hehehehehe (cười gian quá >_<).
- uhm, vậy mọi chuyện thế nào rồi - cuối cùng Minh quay sang nhìn Long, ngồi xuống bàn của Bảo (Bảo cũng đang ngủ)
- ổn cả, tớ vẫn đang thăm dò, nhưng tạm thời chưa hỏi được gì vì phải thích ứng với nhóc này đã- Long chỉ sang nó (dám gọi là nhóc >"<) - tính khí nhắng quá thể đáng
Dung phì cười vì câu nói của Long
- nếu muốn biết chi tiết hỏi người này - Long lại chỉ tay vào Dung - bạn thân của Khanh đấy, an tâm chuyện gì cũng biết, nhỉ - Long nhìn Dung xác nhận
Dung gật gù với 2 người
- uhm, nếu trong phạm vi cho phép thì tớ mới nói cho được. rồi Dung bắt đầu kể lể
- có kết luận rồi thì hành động đi chứ - 3 tên châu đầu vào thầm thì to nhỏ - cậu cũng phải nói chuyện nhiều với Khanh thì mới dễ bề cho mai sau
- nhưng cũng hơi khó chút xíu - Minh do dự
- khó gì, trước là bạn học, bây giờ quen Long. lý do quá hoàn hảo để thường xuyên qua chơi mà. giờ Khanh còn ngồi cạnh Long nữa chứ - Dung
- ừ, phải nhanh đi không ai cướp mất cơ hội thì sao - Long dọa
- hả? ai được? có người nào...- Minh hoảng hốt
- không, đùa thui - Long cười nhăn nhở khi thấy ánh mắt lo lắng của Minh
- thích chế à thằng kia? _ Minh dứ nắm đấm vào mặt Long
- tóm lại là... - Dung can 2 tên boy đang đi lạc đề - cứ thế mà làm đi. có dịp thì cũng phải tranh thủ, không còn nhiều thời gian mà
- uhm, tks 2 cậu trước nhá. thôi tớ về lớp, sắp vào học rồi - Minh cười (cười suốt thui ^^), rồi quay ra cửa
- ah - đang đi giữa chừng Minh quay lại nói - Long đóng cửa sổ vào, hôm nay lạnh đấy, lại có mưa nữa.
Long và Dung nhìn theo Minh. Minh đi khuất thì 1 tràng cười rộ lên (2 người này sao thế >"<)
- trời đất, quan tâm thật đấy - Long vừa nói vừa cười ha hả
- công nhận, ghen tỵ với Khanh thiệt đoá (Long có hiểu ẩn ý trong câu này không nhỉ ^^). Minh không biết là Khanh thích mở cửa sổ suốt 4 mùa, mùa đông càng phải mở, bảo thế là phải
- uh, đúng. giờ mình có đóng, tý nữa nhóc (lại nữa >"<) này lại mở tung ra thôi - Long tiếp tục ôm bụng cười (buồn cười lắm ah).
- nhưng thôi, đóng lại đã, mưa hắt hết vào người nhóc cảm lạnh thì khổ - Long véo má nó 1 phát rồi nhoài người qua khép cửa lại, tiện tay lau đi chỗ ướt trên áo nó mà mưa hắt phải. Dung ngừng cười, nhìn hành động của Long, bỗng dấy lên cảm xúc mâu thuẫn.
đúng lúc đó nó tỉnh dậy, làm Long và Dung giật mình
- 2 người nói chuyện gì to thế, không biết người ta đang ngủ ah - nó vừa dụi mắt vừa trách
- ah...uhm..sorry.....có chuyện cười hay quá ý mà! - Long véo má nó- tỉnh ngủ đi nhanh lên
- bácccccccc!!!!!!!!!!!!! - nó tru tréo. vừa ôm 1 bên má vừa đưa tay đấm Long cật lực. đau cả tay mà chẳng thấy Long phản ứng gì, vẫn cười ha hả, nó không thèm dây vào nữa. nhìn qua Dung đang ngồi đơ như tượng, nó hỏi
- Huynh, sao thế, ngắm ai kuynh thế hehe - nó chọc Dung
- uhm....- Dung quay về bàn chuẩn bị sách vở, để lại nó ngẩn tò te không hiểu gì hết "lại sao thế kia?' nó thầm nghĩ
nó xem đồng hồ, haizzzzzzzzzzz. sắp vào lớp, tiết sau là GDCD, không được ngủ thêm 1 giấc rùi ^^. bỗng nó la oai oái:
- ai đóng cửa sổ lại thế tối hù trời nè! - nó bực mình lấy tay đẩy mạnh cảnh cửa. Long ký đầu nó 1 phát (toàn dùng tay chân nói chuyện)
- có thấy đang mưa không, hắt ướt hết sách vở rồi!!!
- của cháu mà! - nó cãi - của bác có sao đâu?
- ai nói không sao, nhìn đi! - Long chìa cho nó xem quyển vở nhòe chữ vì ướt
- bắn kinh thế à, mưa nhỏ mà - nó thắc mắc nhưng vẫn dùng tay mở cửa tối đa
- NÀY!!!!!!!!!! - Long quát - đã bảo ướt mà!
- cháu che cho, an tâm đi
- ướt thì sao? - Long nhẹ giọng, hơi lo lắng
- ướt thì cháu mang về sấy khô cho!
- không phải, mà là.....
- Là gì? - nó nhìn đối diện Long hỏi
- thôi kệ cháu, đúng là.....* véo 2 bên má*
- bác còn làm thế là cháu......*véo trả*
vừa lúc đó trống vào lớp. Du về chỗ ngồi của mình, lấy sách vở, không để ý người ngồi bên cạnh mặt buồn buồn, ánh mắt thất vọng nhìn sang bàn đối diện.
bàn trên, cũng 1 ánh mắt như thế, nhìn xuống Khanh, với nụ cười buồn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét