Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 5


thời tiết đang chuyển mùa. mấy ngày trước còn nắng oi ả, giờ đây đã hơi se lạnh, không khí mát nẻ, sảng khoái. vài cơn gió hiu hiu thi thoảng nổi lên, làm bật những tiếng kêu thích thú của lũ học trò nghịch ngợm. với những ai thích lãng mạn thì thời tiết này khá lý tưởng để ngồi ghế đá mà mơ mộng. nó - nhân vật chính của chúng ta cực thích mùa đông, cảm giác mùa đông đang chuẩn bị đến làm nó hào hứng, chăm đi học hơn mọi khi. nhưng hôm nay thì nó không thể ngồi tận hưởng gió sớm của mùa đông hay ngồi vẽ nên những giấc mơ màu hồng được. lý do là...... 

lớp nó đang làm bài kiểm tra 

không gian im ắng....giả tạo bao trùm lớp hoc, đâu đó vẫn vang lên những tiếng thì thầm to nhỏ. quay về với nhân vật chính. nó đang nát óc nhìn vào tờ đề thi, tay cầm máy tính mà không biết nên làm gì, không biết tính cái gì vì hiện giờ đầu óc nó không còn nhớ tí công thức nào hết (^_^). kiểm tra 1 tiết môn lý, môn nó cực ghét, ghét hơn cả hoá. nó rất ghét học lý, thế nên nó không có 1 chút xíu hiểu biết gì về cái môn quái đản này cả. trong giờ học nó chỉ chép cho có lệ, học vẹt công thức rồi ngồi ngắm nghía vẽ vời vào quyển sách là chính nên giờ mới khốn khổ thế này. 45p làm bài, có đến 30p nó phải đi cầu cứu người thân và những người xung quanh, cực hình trần gian T.T 

còn 15p nữa thôi. thời gian nó ngồi chơi chắc đã đủ để ân nhân của nó làm xong bài. nghĩ là làm, với tia hy vọng duy nhất, nó khều lưng Long (ngồi ngay trên nó) 

- hey, bác ơi giúp cháu! 

quên không biết đã nói là nó nhận Long làm bác chưa nhỉ, vì Du là bố nó (cũng tự nhận), Long thân với Du như anh em => Long bắt nó gọi là bác. ban đầu nó không chịu nghe, nhưng dần dần thì nó cũng quen miệng mà gọi thế. trong tình thế ngàn cân treo dây thừng thế này, nó đành dùng kế năn nỷ thui 

Long dựa lưng vào ghế, không quay đầy xuống, hỏi nhỏ nó: 

- chưa làm đc câu nào? (quá là tử tế ^^) 

tốt quá đi mất. mừng như bắt đc vàng, nó nói luôn: 

- chưa làm được 1 câu nào hết (kém quá >_<), bác đọc đáp án đi, cháu tô (trẻ con tiểu học ?_?), không thì không kịp mất 

may mà nó với Long cùng chung đề. thế là....Long đọc, nó khoanh. xong xuôi tất cả cũng mất 10p. thở phào nhẹ nhõm, nó đặt bút, ngắm nhìn thành quả (trong 10p ) của mình, cười mãn nguyện. thế là xong, không tốn công tốn sức mà bài vẫn được điểm cao, không ảnh hưởn điểm phẩy trung bình, nó cười thầm tự khen mình thông minh xuất chúng ( mèo khen mèo dài đuôi =_=) 

dĩ nhiên cũng phải có qua có lại. Long rất giỏi trong khoản bài tập nhưng lý thuyết thì không bao giờ học lấy 1 chữ.nó cũng biết điều nên trong 30p đầu cố gắng dùng mọi cách giải quyết mớ lý thuyết rắc rối, kể cả biện pháp tiêu cực là vẫn phải quay sang hỏi Dung và quay xuống hỏi Linh, cầu cứu bác sách giáo khoa chình ình trên mặt bàn nữa (học sinh hư quá <_<). đã đến lúc thực hiện nghĩa vụ cao cả. nó bắt đầu dò từng câu lý thuyết và....nhắc trả lại cho Long, đảm bảo cả 2 cùng đạt kết quả tốt, đôi bạn cùng tiến chứ không cùng lùi mà 

giờ ra chơi 
mọi người hỏi han nhau đáp án bài kiểm tra. Long là đối tượng đc nhìu người nhắm tới hỏi nhất (vì giỏi lý nhất lớp). nó tự hào quay xuống hỏi Linh: 

- làm thế nào muội, tốt không?- cười toe toét 

- không, chán lắm, muội ghét , căm thù lý (giống nó, tư tưởng lớn gặp nhau) - Linh ủ rũ nói 

- sao không hỏi tỷ nhắc cho, tỷ làm được hết, hê hê hê 

- làm được hết ah? Long nhắc chứ gì - Linh từ ngạc nhiên chuyển sang.....thấu hiểu ^^ 

- đương nhiên, có nhân tài ngay cạnh sao không tận dụng, phí lắm :D. 

- cũng phải ha, nhưng chỉ tiếc muội không tận dụng được. lần sau kiểm tra tỉ muội mìn chỗ nhá 

- đổi chõ ah? được đấy. tỷ lên ngồi với Long, muội ngồi chỗ tỷ rồi tỷ nhắc hê hê 

- oa, tỷ thông minh. như thế thì muội và Long cùng đề, tỷ thì khác đề hehehehe - Linh giở giọng khoái chí + châm chọc sáng kiến hơi bị ngu của nó 

- ừ nhỉ - nó đần mặt - thôi không đổi, lần sau tỷ nhắc cho he he - cười toe toét nịnh nọt 

- tỷ đúng là.....- Linh bĩu môi 

đang nói chuyện rôm rả thì...... 

_KHANHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!! 

CÁI GÌ THẾ? nó giật mình, ai kêu tên nó thảm thiết thế. nó ngẩng đầu, nhìn khắp lớp. Long đang xồng xộc xông về phía nó 

- làm kiểu gì mà nhắc sai cho bác tận 2 câu lý thuyết thế hả??????? (mặt đỏ bừng bừng) 

- ấy, bác đừng nóng, cháy nhà bây giờ - nó vừa xoa dịu, vừa trêu Long - sai có 2 câu, bác đảm bảo vẫn đc 9 trở lên thôi mà (cười cầu hoà) 

- nhưng bác làm sai mất mấy câu bài tập 

- MẤY CÂU? - nó hét trả 

- tầm....5 - 6 câu gì đấy 

nó thở dài. thiên tài cũng có lúc sai lầm thế đấy 

- đấy, bác cũng nhắc sai cho cháu mà, còn sai nhiều hơn cháu nữa chứ.cháu cũng như bác thôi, khác gì nhau đâu! kiểu gì điểm của bác cũng cao hơn, cháu đã chấp nhận hy sinh đánh khác 1 câu ("nhiều" thật =_=') để thầy không nghi ngờ 2 bài giống nhau quá rồi còn gì nữa - nó phụng phịu mặt mèo nhìn Long 

công nhận trình cãi của nó thuộc hạng siêu phẩm. sau 1 hồi dá qua đá lại, Long cũng thôi không trách nó mà bỏ đi chơi, sau khi đã thực hiện bổn phận người lớn,"an ủi" trẻ con 

bấy giờ nó mới quay sang hỏi Dung: 

- sao huynh, được bao nhiu? được 8 điểm không (Dung học cũng khá ổn) 

- không, sao được như thế! huynh có ai nhắc cho nhiệt tình như đệ đâu - Dung làm mặt giận+buồn+phụng phịu, nhìn nó, nói như đúng rùi (thì đúng thế còn gì ^^) 

- ui chết thật, chết thật, đệ hem biết hehehehe (cười đểu quá). thế sao không hỏi, đệ nhắc cho nhiệt tình hơn ý chứ. cái mặt đấy là sao? ghen hả (cười gian xảo) 

- đệ điên ah? - Dung phì cười - huynh trêu đệ thui, làm cũng tạm. nhưng chắc không cao lắm 

- huầy, thôi mấy người giỏi rồi thì nhận vài con điểm kém đi cho hoà nhập với cộng đồng, điểm cao mãi thì thành sự phụ hết ah, thế thì thân nhau sao được, nhể muội 

nó quay sang Linh, chờ câu ủng hộ nhưng Linh...biến mất rồi 

- nhỏ này đi đâu rồi? - nó liếc ngang ngó dọc, rồi thấy Linh đang đứng ngoài cửa nói chuyện với ai đó, nó nhún vai."biến mất nhanh thế hóa ra nói chuyện với anh nào chẹp. cả lũ mê trai rồi" (nó cũng đâu có ngoại lệ 

buôn dưa hấu với Dung 1 lúc thì trống vào lớp. đang soạn sách vở, thấy Long về chỗ ngồi, nó tranh thủ: 

- lúc nãy thanks bác nhiều lắm. bác không nhắc cháu ăn trứng rồi mà cháu thì....ăn trứng mấy bữa rồi, hehehehe 

Long cũng cười (đểu) nói với nó: 

- vậy thì phải hậu tạ đi chứ nhể? nếu không bác không đảm bảo còn có lần sau đâu!!!!!!!!!! (khôn thiệt) 

định chơi nó ah, đâu dễ thế. không đổi sắc mặt, nó tiếp tục bô lô ba la: 

- bác nghĩ kỹ chưa thế? thế ai nhắc cho bác mấy câu lý thuyết nhỉ, ai sẽ nhắc cho bác lúc kiểm tra sử, địa, GDCD, anh, tin, văn......(nhiều khủng khiếp). không cháu thì ai mà bác định doạ thế? doạ Dung may ra còn công hiệu chứ cháu không xi nhê gì đâu nhá! 

nghe nhắc đến tên, Dung quay sang nhìn nó, chằm chằm nhưng không hề có sát khí (^_^). Long cứng họng, cười xuề xòa: 

- thui được rồi', lanh quá trời. bác chịu đấy. sao thằng Du chịu dược 1 đứa con gái như thế này nhỉ? 

- bác cũng chịu được đứa cháu như cháu mà, hơi bị quý, thông minh trời cho, tốt bụng nữa chớ hehe 

- tỷ thông minh mấo phải đi hỏi bài thế - Linh cũng tham gia chợ phiên 

- ầy, nhân tài cũng phải có khuyết điểm không thì tội lỗi lắm ke ke ke 

- tên này học ai mà tự sướng ác thế không biết - Dung 

- học hỏi đâu xa, ngay cạnh này - nó 

- 2 người giống nhau cả, cứ chê nhau làm gì, kiểu cách - Long 

- nhầm đi, ta đây đâu như thế - Dung 

- đúng rồi còn chi. cả 2 giống nhau ở TẤT CẢ MỌI MẶT luôn -Linh 

- ý gì đấy hả muội - nó quay xuống lườm nguýt 

- ý gì đâu, sự thật hiển nhiên he he - Linh cười mờ ám 

Long, Dung, Linh và nó cười ầm ỹ cả 1 góc lớp, cười to quá khiến Trung lớp trưởng, ngồi cạnh Long phải lên tiếng nhắc nhở tụi nó cô giáo đến rồi 

học tiếp học tiếp, sự học muôn đời vất vả

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét