tan học, nó với Dung đã bàn trước kế hoạch, nó dùng kế nghi binh giữ Long lại, không cho về trước, còn Dung thì ra ngoài, chuẩn bị quà. đợi cho mọi người về hết rồi, nó mới thả cho Long về sau khi dùng lý do ấu trĩ là....chiều nay ai sẽ đi chợ mua đồ. làm xong nhiệm vụ, nó đi xuống nhà xe trước, để không gian cho Dung thoải mái tặng quà cho Long mà khỏi lo có ai dòm ngó. ngồi vắt vẻo trên xe chờ Dung , nó hồi hộp không biết Long sẽ phản ứng thế nào, nhận hay không ta ^^.
đang để cho trí tưởng tượng bay cao và bay mãi, nó bỗng nhìn thấy Minh. Minh đang đi về phía nó (phía nhà xe chứ, tan học ai chả về <_<). nó hốt hoảng vớ ngay quyển sách trong giỏ xe của Dung mở ra (ra vẻ) đọc chăm chú, và cầm ngược sách :P. lén quan sát Minh từ xa, nó thấy Minh dừng trước xe mình, bỏ balo cùng hộp quà đúng như Dung miêu tả với nó sáng nay vào giỏ, rồi quay lại văn phòng giáo viên.
len lén bỏ quyển sách xuống, nó thở phào. không biết có bị Minh nhìn thấy không. nó cứ nhìn chằm chằm vào vật thể hình vuông, có gắn nơ bên trên trong xe của Minh. quà của ai nhỉ? dù có nghĩ nát óc thì nó cũng chả thể đoán ra.
- bing! - bóng đèn bật sáng trong đầu nó (cảnh tượng trong phim ý ^^). sao nó thông minh thế nhỉ. nó vội vàng lấy ra hộp quà đã chuẩn bị trước, quan sát xung quanh rồi nhanh chân chạy đến, lén lút mở balo rồi cho hộp quà vào trong túi của Minh. xong xuôi nó lại nhìn quanh lần nữa, đảm bảo không ai còn trên sân trường. hoan hỷ với ý tưởng tuyệt vời, nó tung tăng chạy lại xe, đúng lúc Dung vừa ra nên nó tranh thủ chuồn thẳng. nhưng,.....(cái này mới hay ^^), nó bị cận, và nó cũng quá vội nên chỉ (thèm) để ý sân trường mà không thèm liếc qua những nơi khác, nên điều dĩ nhiên là nó không thể thấy 1 người núp sau tường nhà để xe, quan sát hành động của nó với nụ cười sung sướng trên môi
*************************
niềm vui đó đi theo nó đến tận chiều tối. nó cùng đám bạn lóc cóc đạp xe từ trường đến nhà Linh, vừa đi vừa xách đủ thứ, nào là bếp điện, rồi mỳ tôm, rau củ quả,bánh kẹo, rồi cả nồi nữa chứ. để đảm bảo buổi liên hoan đủ chất (và lương) nên phải mang theo cho dư dả. vừa đi cả lũ vừa cười nói không ngớt, lâu rồi mới lại có buổi đi chơi thế này, mặc dù leo dốc mệt nghỉ. nó được Du chở nên cười toe toét chọc phá mấy xe khác. Dung cũng trong tâm trạng hoan hỷ chẳng kém gì nó. lý do thì dễ đoán rồi, nhưng còn điều khác bất ngờ hơn. Long không những nhận quà của Dung hết sức vui vẻ mà còn tặng lại 1 món quà to không kém. nó tò mò muốn biết nhưng Dung chưa mở nên không thể tiết lộ.
đến nhà Linh là lao đầu vào nấu. ở nhà tay nghề nó không tồi nhưng tập trung đông người nó lại không phải làm gì, vì nhìn nó làm ai cũng thấy....vụng về nên ông bố quý hóa cùng huynh thân thương đã xua nó ra để làm thay :D
- cho thêm bột canh đi, nhạt quá! - tiếng Du í ới dưới bếp
- nhật gì, thế này thôi, mặn quá ai ăn được! - Dung đốp trả
- nhưng mà nhạt thế này ăm ngon sao được, ăn lẩu phải đậm đà chút!! - chả thèm nghe thêm , Du thẳng tay cho thêm 1 thìa đầy bột canh vào nồi nước sôi sục
- mặn quá rồi đây này!!! - Dung kêu
- mặn gì, ngon thế cơ mà? - Dung lại phản bác
- có mỗi nấu cơm thôi mà cãi nhau gì kinh thế? - nó bon chen ngó vào bếp, hít hà
- đệ, nếm xem canh mặn hay nhạt? - Dung kéo nó vào làm trọng tài
- thế này là vừa rồi mà, cứ cãi! - Du vẫn ngang bướng, vừa đưa cho nó nếm vừa nói với Dung
- thế nào??? - cả 2 quay ra nhìn nó. nó chẹp chẹp vài cái
- ngon mà, ăn lẩu thế này mới vừa, cho con thêm ít đi bố!!!
- đấyyyyyyyyyyy!!!!!! - Du cười toe toét vì chiến thắng, hào phóng cho nó nếm thêm
- xì.......thế mời đầu bêp làm nốt đi! - Dung ngúng ngoảy đi ra chuẩn bị rau cùng Trang với Linh.
nấu ăn thôi cũng vui thế bảo sao thích tụ tập là phải.
sau hơn 1 giờ nấu nướng, thêm gần 2 giờ đánh chén với 2 nồi lẩu to oạch, cuối cùng bữa chính cũng xong, tiếp tục đến bữa phụ.
- oa, cherryyyyy!! - nó vồ ngay cái bánh gato trước mặt, tóm lấy 2 quả chery đỏ rực trên bánh ăn tại trận, không cho ai khác.
- tham thế, không cho ăn bánh nữa - Bảo vừa giằng co với nó quả còn lại vừa dọa
- mỗi người 1 thìa, ăn lun đê, không nhanh chỉ có thiệt - Hà hào hứng xông vào đầu tiên, mở màn cho trận đấu bánh gato (ăn không thèm cắt thế mới ngon ^_^).
ăn xong Long lại tiếp tục đầu têu trận chiến trang điểm, trét bánh lên mặt tất cả mọi người rồi chạy biến, lại 1 cuộc rượt đuổi từ nhà ra đến đường.
mãi xong trận chiến mới kết thúc được. tiếp đến là tặng quà, lần lượt từng người 1. có người thì tặng mỗi đứa 1 bông hoa, có người thì tặng 1 tiết mục biểu diễn, đa dạng, muôn vẻ, quà không to tát nhưng vui là chính.
tan tiệc cũng gần 10h,ai cũng thấm mệt nên thu dọn chiến trường cực vất vả. nó nằm dài trên ghế, vừa nằm vừa dùng chân gom rác
- nè tặng cháu
Long chìa ra trước mặt nó 1 gói quà....be bé
- tặng cháu á? thật không? - nó mở to mắt ngồi thẳng dậy. hôm nay nó đâu thấy Long chuẩn bị quà cho ai?
- không thật thì đây là gì? - Long cười nhìn nó
- biết đâu hộp không - nó vừa đưa tay lấy vừa chọc lại
- không nhận thì trả!
- không - nó ôm khư khư hộp quà - cảm ơn bác nha, hi
- còn đây - Long lại đưa ra tiếp 1 hộp quà...to to
- cái gì nữa thế?
- quà của cháu!
- bác tặng cháu nhiều thế?
- không phải của bác
- thế của ai?
- cứ cầm đi sẽ biết, hỏi nhiều quá!! - Long dúi quà vào tay nó rồi đi vòng vòng tặng quà mọi người. ra là chuẩn bị hết nhưng giờ mới tặng, nó cười. Long cũng chu đáo ngời sức tưởng tượng đấy chứ ^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét