trước con mắt của tất cả mọi người, Dung và Long cùng bước vào lớp học. sau khi xin lỗi cô vì đến muộn, 2 người ai về chỗ người nấy. nó vẫn trố nhìn Dung như không hiểu chuyện gì xảy ra, còn Dung thì.....vẫn ung dung lấy sách vở ra để học.
có vẻ Dung không hề có ý định kể cho nó nghe, nó đành chủ động vậy, dùng chiêu thức quen thuộc: thư tay
vứt sang phía Dung, nó nóng lòng chờ câu trả lời
"SAO HUYNH VÀ LONG LẠI ĐẾN LỚP MUỘN THẾ? 2 NGƯỜI ĐI ĐÂU VỚI NHAU AH?"
" đâu có đâu, có đi cùng với Du nữa kia mà, đệ nhìn nhầm không thế? có chút việc nên dến muộn, gặp nhau tình cờ thôi"
nó đọc nhưng không hài lòng với câu trả lời của Dung, vô lý đùng đùng. đúng là nó không để ý có cả Du đi cùng, nhìn thấy 2 người đi với nhau nó đã đủ sốc rồi, sao còn để ý đến chuyện khác được. nó trả lời lại ngay tức khắc
" HUYNH LỪA TRẺ CON AH? ĐỆ ĐÂU NGỐC ĐÂU, KHÔNG NÓI ĐỆ HỎI THẲNG LONG ĐẤY NHÁ!" (đe doạ)
"đệ thật là, thôi để mai huynh kể cho, giờ học đi"
"nói thế mà bảo người ta học đc ah", nó tức lắm nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt, học mà k vào đầu đc tý kilogam kiến thức nào hết.
làm xong bài tập đã gần 10h, nó mệt, không học bài nữa mà đi ngủ luôn. bực, tức, tò mò...bao nhiêu cảm xúc lẫn lôn làm nó không ngủ đc. Dung bày tỏ rồi sao, Long đồng ý hay sao mà Dung khác hẳn vẻ chán nản buổi sáng, lại còn đi chung, lúc về Dung cũng không thèm đi cùng nó mà đi cùng Long và Du. điên mất!!!!!!!!!!!! mà không thể. Dung mạnh mẽ nhưng trong chuyện tình cảm lá gan còn bé hơn cả chuột, sao dám bày tỏ. bằng chứng là bao lần nó ủng hộ, khuyến khích nhiệt liệt nhưng có thèm nói cho đâu, cứ ôm tương tư trong lòng rồi kêu khổ với nó.
sáng hôm sau, nó soi gương mà tưởng nhìn thấy ma. giờ ai nhìn nó cho vào vườn quốc gia bảo tồn sinh vật quý hiếm cũng nê. 2 mắt nó...gấu trúc chính hiệu >_<
chuồn ra khỏi nhà sớm để pama khỏi thắc mắc hỏi han,bù lại nó phải đi tốc độ rùa bò nếu không muốn là người đầu tiên đến lớp (thế thì chán lắm ><). vừa lò dò đi vào lớp, nó đã bị choáng ngay lập tức
- ah, hôm nay đến muộn thế đệ!
mới 6h30, thế mà bảo muộn? k thể tin nổi Dung còn đến sớm hơn cả nó. vầy là sao @_@.mọi khi thì gần đến giờ học mới thèm xuất hiện
- sao hôm nay huynh đột xuất đến sớm thế? không ngủ được nữa nên đi học luôn ah? hay là nhớ lớp quá?
thắc mắc thật nhưng nó vẫn te tởn cười và trêu Dung
- đâu có, thích thì đến sớm thui. thôi trực nhật đi!
uh nhỉ. quên hôm nay đến phiên bàn nó phải trức nhật lớp. nó rủa thầm, biết thế đến muộn còn hơn
vừa trực nhật xong quay về bàn, nó thấy Dung đang viết đơn xin nghỉ học
- huynh viết cho ai đấy?- nó hỏi
- cho Long, Long nhờ huynh sáng nay!
- lại nghỉ ah? cha này nghỉ học nhiều hơn đi học!
- đệ cũng có kém gì đâu - Dung dài giọng "chém" lại nó
- đệ học nhiều hơn chứ!! - nó gân cổ cãi, không khỏi bức xúc, đi bênh người dưng thế cơ đấy >"<
- mà...vì thế nên huynh đến lớp sớm thế này ah? để viết đơn xin nghỉ cho Long ah? - nó thắc mắc ngay lập tức
- không, đời nào. Long (lại nữa >_<) nhờ huynh rẽ qua nhà lấy bài thu hoạch lý nộp cho cô
nghe thế không hiểu sao nó thấy....nóng mặt. Dung thành osin không lương cho Long từ khi nào vậy hả giời????????????
- Huynh có tình yêu thật cao cả - nó chép miệng thở dài
- đệ nói vậy là sao - Dung thắc mắc nhưng vẫn không thèm ngẩng đầu lên nhìn nó, cũng chả thèm hỏi han cái mặt gấu trúc goi bằng cụ của nó. hậu quả do ai gây ra chứ ><.
- thì vì tình yêu đó mà huynh sẵn sàng làm những gì Long nhờ, chu đáo tận tình, vì tình yêu mà xả thân giúp đỡ. không cao cả thì thấp hèn ah? đệ thật khâm phục huynh
- chém gió hả? - Dung ngước mắt lườm nó cháy áo
- đâu có đâu! nói thật không tin thì thôi
nó để mặc Dung với cái đơn, bỏ ra ngoài ngắm cảnh.
sao mà lại thế cơ chứ. vì trai quên anh em ah >_< (ghê chưa). nó nhìn xuống sân trường, mong sẽ có gì đó giúp nó bớt giận. và....cầu được ước thấy, nó thấy liền.
dắt xe, nói chuyện, dựng xe, xách balo, đi lên lớp. (cái j thế ?_?). nó dõi theo từng cử chỉ, từng hành động của Minh - người nó thầm để ý suốt từ những năm...tiểu học (O_O yêu sớm quá cưng ơi). nó, cũng như Dung, đều đang có mối tình đơn phương không dám bày tỏ, không có hy vọng. nhưng Dung may mắn hơn nó vì còn có thể nhìn thấy người mình thích mỗi ngày. còn nó thì không. nó học khác lớp Minh, được nhìn thoáng qua thế này thôi cũng hiếm. chính vì cùng cảnh ngộ nên nó mới giúp Dung nhiệt tình, tâm sự cho Dung nghe chuyện của nó. thế mà giờ Dung lại có bí mật không nói cho nó nghe, cảm giác tổn thương, cô độc lại trỗi dậy trong nó. tủi thân nữa chứ. vì chả ai hiểu cho hoàn cảnh của nó cả. mải suy nghĩ, nó k hề để ý rằng dưới sân trường, có người đang nhìn nó......mỉm cười ^0^.mà cũng không riêng gì ánh mắt đấy, cổng trường còn xuất hiện 1 bóng đen (nói cho hoành tráng chứ ban ngày mặt trời soi rõ thế không thấy khác gì mù ^^), ngước lên nhìn nó nở nụ cười....ranh mãnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét