Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 11


hôm nay, 1 ngày xanh trong, mây nhẹ trôi, gió thổi từng cơn...lạnh tái người (mùa đông mà lỵ) 

hôm nay, buổi học đầu tiên của kỳ học mới, sau 1 ngày nghỉ ngắn ngủi, sau đợt thi học kỳ căng thẳng và...dai dẳng 

hôm nay (nhiều quá ><) là 1 ngày trọng đại, ah quên, quan trọng đối với 1 người (giờ mới (thèm) vào vấn đề =_=), 1 ngày để thể hiện tình cảm của mình với 1 người. 

lằng nhằng, nói thẳng luôn cho nhanh. hôm nay là giáng sinh và Dung đã quyết định...tặng quà Long (tưởng gì =.=), việc đó khó lắm chớ. tặng trên lớp, ngay trước mặt bao nhiêu người cũng cần lá gan to hơn con chuột đấy ! 

lớp học bây giờ mới có vài người, toàn người quen không hà. có Dung, nó, Linh, cùng với tụi bạn thân khác ( Hà, Phương, Trang, An). Dung bồn chồn lo lắng trong dạ, đi đi lại lại làm 6 con mắt nhìn theo chóng cả mặt. cuối cùng..cũng có người lên tiếng: 

- làm gì mà đi lại lắm thế. ngồi xuống cái coi - An phá vỡ sự im lặng bao trùm 

- uhm, không có gì, không có gì đâu - Dung nói qua loa đại khái, nhưng cũng chịu ngồi. 



- hôm nay giáng sinh định làm gì không mọi người - Linh lên tiếng 



- năm nay cuối cấp rồi, tranh thủ chút thời gian nhỉ - Trang cũng rời khỏi quyển sách tham gia góp vui 



- chiều nay được nghỉ, bọn mình tụ tập một bữa đi - nó hào hứng 



- cũng được đấy nhỉ, mùa này ăn lẩu là xịn nhất - Hà vỗ tay hưởng ứng 



- hehehe, hợp ý - nó đập tay với Hà - thế thì lát chờ mọi người tới rồi thông báo nha (mọi người ở đây là vài mem nữa trong nhóm nó, có Du, Long, Bảo) 



- nhưng mà phải xin phép pama, mà đi tối khó xin lắm - Phương băn khoăn 



- hum.....- cả bọn chống cằm suy nghĩ, nó cũng có mối lo như Phương vì pama nó hơi khó tính 



- nhưng làm ở nhà ai? Hà hỏi 



- nhà Linh - cả lũ đồng thanh 



Dung từ nãy giờ vẫn đăm chiêu, không tham gia bàn tán như mọi khi 



- huynh không làm đâu - Dung bỗng quay sang nó nói rõ to, một câu chẳng ăn nhập gì vào câu chuyện đang nói 



mọi người tròn mắt nhìn, tò mò: 



- Không làm liên hoan á, sao thế? - Phương hỏi 



- không, không phải vụ liên hoan - Dung ấp úng. 



- thế thì là gì - Linh 



dĩ nhiên chỉ nó hiểu Dung đang có ý nói chuyện gì 



- mọi người bàn tiếp nhá, lát thống nhất, tớ ra ngoài với Dung chút. 



nó cùng Dung ra ngoài ban công, sau khi đảm bảo không ai đi theo, nó hỏi Dung: 

- huynh sao thế, không đủ can đảm ah? hôm qua nói mạnh miệng thế cơ mà? 

hôm qua, sau khi mua quà xong xuôi cho Long, nó và Dung đã nói chuyện về cách đưa quà cho Long sao cho ổn. Dung định đưa khi tan học, nhưng nó lại biểu cứ tặng ngay trên lớp, bạn bè cả.chỉ cần đưa quà cho tất cả mấy người trong nhóm thì sẽ chẳng ai nghi ngờ gì hết. sau 1 hồi thì nó cũng thuyết phục được Dung. cuối cùng thành ra thế này đây. haizzzzzzzzz 

Dung vò đầu, vừa ngượng vừa thanh minh: 

- nhưng huynh sợ mọi người sẽ nghi lắm, dù rằng mình tặng theo danh nghĩa bạn bè nhưng mà mọi người có nghĩ được trong sáng thế đâu. 

ôi trời ơi!!!!!!! đã bảo tặng cả lũ thì không ai nghi rồi ><ỉ. lại vắt óc suy nghĩ, 2 đứa đi đến nhất trí, tặng khi hết giờ học. mỗi việc tặng quà mà lằng nhằng quá đi mất >_< 

nó vào lớp ôn bài, còn Dung đi lấy sổ đầu bài. vừa ngồi vào chỗ, nó thấy Long đến. "ku này hôm nay có bất ngờ cho ku đấy, không biết thái độ thế nào nhỉ?' nó vừa nhìn Long vừa khoái chí nghĩ. 



Long quay xuống chỗ nó. nó tưởng Long vẫn mượn vở như mọi khi nhưng...hình như nó ngây thơ cụ quá thì phải. Long hỏi 1 câu rất tự nhiên: 

- cháu có quen Minh học lớp Lý không? 

bụng nó tự nhiên thót một cái rõ mạnh. sao tự nhiên Long lại hỏi nó về Minh? vậy là sao? không lẽ Long biết gì ah? thấy Long vẫn nhìn nó chờ đợi, nó vừa trả lời vừa đề phòng: 

- uhm, cũng gọi là có quen biết. sao thế bác? 

- quen từ lâu rồi đúng không? cháu có nhớ quen từ khi nào không? 

- có nhớ, học chung cấp 1, cấp 2 chung trường. mà sao bác hỏi kỳ thế? 

- ah...uh....không có gì, bác thích thì hỏi thôi 



- điêu - nó bĩu môi 



- thật, tại lần trước Minh nhờ cháu chuyển lời cho bác còn gì, nên bác nghĩ chắc phải có quen nhau 



- thật không - nó vốn cả tin nhưng cũng hay đề phòng lắm - cháu không dễ lừa đâu nhá!! 



- thật mà, nói dối làm gì - Long chắc chắn. 



- hừ, thế thì được - nó gật gật đầu. (thế mà bảo không dễ lừa =_=) 



Long vừa cười đểu (đểu thật ý ><), vừa vơ lấy quyển vở nó đặt trên bàn, quay lên học bài, để lại đó 1 ánh mắt tò mò, hoài nghi, sợ sệt, đề phòng của đứa cháu gái nuôi. 

nó nhìn ra cửa, Dung vừa bước vào lớp, cười toe toét chào Long rồi ngồi xuống cạnh nó. 



- huynh vừa thấy người ấy của đệ - Dung hớn hở khoe cho nó thông tin nóng sốt 



- suỵt!!!!!!!!!!!! - nó bịt miệng Dung ngay lập tức - Huynh nói to thế định hại chết đệ à? 



- sorryyyyyyyyyy! nhưng có cái này HOT lắm - Dung chuyển sang tông thầm thì 



- cái gì thế - nó cũng tự nhiên mà thầm thì theo Dung, 2 đứa chúi đầu xuống sát mặt bàn nói chuyện. cái này là thói quen vì trước mặt cả 2 có 2 tường thành sừng sững che chắn nên cứ khi nào lười viết tay lại cúi xuống như thế cho an toàn. 



- huynh thấy Minh ôm 1 hộp quà, không biết ai tăng, hay tặng ai 



- thế à? Không thấy có ai nghi ngờ được tặng hay người đó tặng à? 



- không, có thấy đâu, vì lúc ấy thấy Minh từ cổng trường đi vào, chắc là có ai tặng 



-Thế ah, cũng phải, haizzzzzzzzz - nó thở dài. Minh nhiều ưu điểm mà, có người để ý là bình thường thôi. 



nó chán nản ngồi thẳng dậy, Dung thì quay xuống bàn luận vụ liên hoan với mấy người kia. nó thò tay vào balo, lôi ra hộp quà bé xinh mà tối qua nó đã chạy đi mua, nó định sẽ tặng Minh. vì năm nay là năm cuối, cơ hội cuối cho nó rồi. nhưng sau chuyện Dung kể, chắc nó đành tạm hoãn thôi. 



nó với Dung giờ mỗi người 1 việc nên không để ý xung quanh. cả 2 đứa cũng chẳng bao giờ biết một sự thật là dù cho cả 2 có thầm thì thế nào thì volumn cũng vẫn đủ to để cho một người cần thiết nghe thấy đủ mọi điều. 



bàn trên, Long đang cười mỉm, rất chi là mờ ám

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét