Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 22


tạm thời chúng ta cùng chuyển sang các nhân vật xoay quanh nó, tức Khanh, trước khi chứng kiến màn bày tỏ hen. khám phá những suy nghĩ riêng của các nhân vật chút xíu ^^

* MINH:

tôi không thể hiểu nổi mình như thế nào nữa (p/s đổi đại từ nhân xưng). tôi cứ nghĩ mình kiểm soát được tất cả cảm xúc như từ trước đến nay vẫn thế nhưng hình như không phải. con tim tôi,tâm hồn tôi đều luôn loạn nhịp khi nghĩ đến Khanh. tại sao vậy?

Khanh học cùng tôi từ lớp 1 đến hết lớp 5. ấn tượng ban đầu của tôi về Khanh rất thú vị. ngày đầu gặp nhau, Khanh mở to đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn tôi không chớp mắt, kể cả khi tôi nhìn lại thì Khanh vẫn tiếp tục "đấu nhãn" với tôi. Khanh làm tôi tò mò không hiểu mình có gì trên mặt mà bị soi kinh thế. nhưng....con nít mà, cũng không để ý nhiều như bây giờ. Khanh có cách học rất khác thường. ngay cả bảng chữ cái cô bạn cũng học thuộc lòng rồi mới tự tin đọc bài (dù rằng trên bảng cô giáo đã ghi đầy đủ). tôi ấn tượng với Khanh từ khi trong giờ thủ công gấp giấy, tôi cùng Khanh không hẹn mà gặp đều gấp cùng 1 chiếc máy ảnh, rồi Khanh cười toe chạy khắp lớp ra vẻ nhiếp ảnh gia chụp toàn bộ mọi người, Khanh chụp tôi xong còn đưa thêm cho 1 tấm ảnh thực thụ nữa chứ (chỉ là hình vẽ trên giấy thôi^^), rồi hồn nhiên đòi tiền công bằng kẹo chip chip. từ khi đó tôi bỗng dưng muốn thấy Khanh cười nhiều hơn, muốn trêu chọc Khanh nhiều hơn, mặc dù đôi khi hơi quá đáng, làm cô bạn phải bật khóc. khi ấy tôi bối rối mà chỉ biết đứng nhìn. ngày đó Khanh rất hay mít ướt (trẻ con mà ><), nhưng cũng can đảm không kém gì nam nhi (mâu thuẫn thật).

học cùng nhau 5 năm, ngồi cùng bàn những 4 năm, tôi dần dành tình cảm đặc biệt cho Khanh lúc nào không biết. nhưng tôi không dám nói, 1 phần vì ngượng, 1 phần vì thiếu tự tin. tôi cũng chưa thể xác định đó chỉ là cảm mến hay là thứ gì khác. khi đó tôi chưa đủ trưởng thành để hiểu biết tất cả, cũng như Khanh vậy.

lên cấp 2, tôi cứ nghĩ đã quên được Khanh, và coi thứ tình cảm đó là cảm xúc rung động nhất thời của con nít. nhưng mỗi lần giáp mặt Khanh trên trường, tôi lại thấy hồi hộp, và cả hạnh phúc.ánh mắt tôi thường vô tình liếc về phía lớp của Khanh, tìm kiếm gương mặt tươi cười đó. tôi cũng không ít lần nhìn Khanh nô đùa cùng bạn bè mà thầm nghĩ cô bé nhút nhát đã thay đổi dần. tôi còn nhớ lớp 9, cô bạn bị gán ghép thành cặp bất đắc dĩ với 1 đứa lớp tôi. cả khối đều đồn ầm lên chuyện đó. trêu chọc mọi lúc mọi nơi, còn làm thơ con cóc truyền tụng khắp 3 lớp. dù tôi biết 2 người chẳng có gì, thông qua cách cư xử của Khanh, và thông qua lời thằng bạn nói nhưng cứ khi nào nghe thấy ai đó trêu 2 ngươi, tôi lại tức. khi giáp mặt Khanh tôi chỉ cười nhẹ chào hỏi chứ không nói chuyện dù rất muốn. tôi vẫn nhát gan như thế.tình cảm của tôi dành cho Khanh là thế nào???? tôi vẫn chưa có lời giải đáp!

hiện tại, tôi đã trưởng thành hơn, đã bình tĩnh hơn khi đối diện với Khanh. tôi lại 1 lần nữa phủ nhận tình cảm từ trước đến giờ đối với Khanh. vậy mà số phận trớ trêu, bắt tôi phải thú nhận tình cảm đó bằng được. tôi luôn dõi theo Khanh khắp mọi nơi,quan tâm đến tình hình học hành, sức khoẻ và mọi hành động của Khanh. cũng nhờ có Long mà tôi biết được Khanh trong lòng tôi là gì. tôi đã để lỡ bao nhiêu cơ hội chỉ vì tính thiếu quyết đoán, thiếu can đảm của mình. thời gian còn lại tôi muốn quan hệ của chúng tôi tốt hơn lên. mỗi lần được nói chuyện với Khanh tôi vui cả ngày, thậm chí đã thành thói quen từ khi nào, không gặp tôi lại thấy trống vắng. hôm Khanh bị ốm, đúng lúc đang thi,tôi thấy ruột gan như lửa đốt, chỉ muốn chạy đến đưa Khanh vào hospital ngay lập tức. thấy Khanh khổ sở tôi cũng không chịu được.

có lẽ tôi phải thừa nhận tôi đã thích Khanh, từ lần đầu tiên gặp mặt. tình cảm đó theo thời gian không hề phai hay bớt đi chút nào mà còn mạnh mẽ hơn.

dạo gần đây tôi nhận ra thái độ khác lạ của Bảo lớp Khanh dành cho Khanh khác với Long, hay khác với những tên con trai khác.Dung còn nói tôi phải cẩn thận vì nhiều người thấy quý mến Khanh lắm, không biết sẽ mất Khanh lúc nào, tôi thật sự lo sợ điều đó, tôi không muốn mình mãi mãi phải hối hận.

tôi nghĩ mình nên hành động.................

* BẢO:

dạo này tôi nghĩ về Khanh nhiều khủng khiếp, trên lớp chỉ muốn nói chuyện với Khanh, nhìn mặt Khanh, chọc tức Khanh. ngày đầu tiên gặp nhỏ (Khanh ý ^^), tôi không để ý gì nhiều lắm. nhưng rồi cô giáo sắp xếp chỗ ngồi, tôi ngồi ngay trên nhỏ, có cơ hội nói chuyện và tìm hiểu nhiều hơn, tôi dần thấy quý Khanh (theo nghĩa bạn bè). Khanh rất vui tính, hay chọc cười cho chúng tôi, lại vô tư, hồn nhiên, không bao giờ lo lắng hay buồn phiền điều gì. có buồn cũng chỉ 1 lát lại vui lên ngay được, lại nhiệt tình giúp đỡ bạn bè, quan tâm đến mọi người nữa, không bao giờ giận ai quá 1 ngày, quyết tâm điều gì là làm cho bằng được ( toàn điểm tốt không nè ^^). tuy có nhiều tật xấu như chểnh mảng học hành, hơi lơ đãng, trí nhớ hơi bị tồi.....nhưng tôi cũng thấy quý mến nhỏ hơn những người bạn gái khác. chả biết được tình cảm đó biến đổi thành.....từ bao giờ. có lẽ từ lần Khanh an ủi tôi vì tôi thất bại trong mối tình đầu tiên, dù không hiểu rõ, chỉ đoán mò nhưng Khanh đã ngồi bên tôi, nghe tôi nói, chỉ lắng nghe, cũng chả cho lời khuyên mà kéo tôi đi đập chuột. sau lần đó thì tôi với Khanh tâm sự nhiều hơn, thấy hợp với nhau hơn, tôi thân với Khanh hơn. mỗi lần nói chuyện với nhỏ tôi đều cười rất nhiều. Khanh cũng tâm sự nhiều chuyện với tôi hơn, tôi cũng không biết kiểu gì mà mình dần quan tâm đến chuyện của nhỏ hơn.

có lần tôi nghe được cuộc nói chuyện của Dung và Long với Minh lớp Lý, tôi thấy hơi hụt hẫng. nhỏ có người để ý rồi sao. có vẻ như nhỏ rất thích hắn, đã thế Minh cũng có tình cảm với Khanh nữa chứ. tôi tò mò muốn biết Minh thế nào, và muốn xem có xứng đáng với "my best friend" không (suy nghĩ hơi bị ngờ nghệch ><). rồi tôi cũng có dịp giáp mặt hắn trong vài lần hắn sang lớp tôi nói chuyện với Long.lại còn ở chỗ học thêm nữa chứ. hoá ra là người ấy. cũng khá tốt về ngoại hình, học hành theo như tôi nghe được thì khá ổn tính tình thì theo như Long nói rất tốt. Khanh chọn đối tượng giỏi thật.



nhưng mà...thấy hắn rồi tôi lại thấy tức tức sao vậy nè ><). tôi thấy mình........thua kém nhiều quá, mà chính tôi cũng không hiểu sao lại đi so sánh với hắn làm gì. để rồi tôi giật mình khi Long hỏi có phải tôi thích Khanh không. tôi 1 mực chối. trong suy nghĩ của tôi, nó lại không dám chối điều đó. mâu thuẫn ghê gớm. Long chỉ nói là trêu tôi thôi nhưng câu trêu đùa ấy khiến tôi phải suy nghĩ

và tôi nhận ra tình cảm của mình khi biết được rằng Khanh đang có ý định bày tỏ với hắn (lại nghe lén, sorry bạn ><). tôi thật sự biết được thứ tình cảm mình dành cho nhỏ không đơn thuần là tình bạn.

tôi muốn nói cho Khanh biết điều đó trước khi Khanh bày tỏ với hắn. nhận ra tình cảm của mình thì phải giành lấy (ai nói câu đó ý nhỉ, kệ đi).

tôi phải hành động nhanh......

*DUNG:

từ ngày biết được Long có ý định giúp cho Khanh và Minh, tôi vừa mừng cho Khanh, vừa cảm thấy vui sướng. vui vì nhờ vụ đó mà nói chuyện với Long nhiều hơn, đi cùng nhau nhiều hơn, trở thành 1 cặp thật sự trong mắt Khanh (tuy chỉ đóng kịch) ngần ấy điều đủ khiến tôi vui vẻ suốt bao ngày qua.

nhưng giờ thì tôi không thấy vui vẻ như thế nữa, tôi chỉ muốn chấm dứt màn kịch này ngay lập tức vì dù cho có Khanh hay không quan hệ của tôi với Long cũng không thay đổi, Long chả có vẻ gì là "diễn" trước mặt Khanh, thậm chí còn có phần tránh tôi nữa. chả nhẽ vì cái vụ tin đồn đấy sao? và.... tôi bỗng chốc thấy ghen tỵ với Khanh. tôi thích Long từ lần đầu tiên, khi nhận thấy Long có đôi mắt rất đẹp và hút hồn, tôi để ý nhiều hơn mà không hề nhận ra tình cảm của mình. cho đến khi Khanh hỏi tôi điều đó, tôi mới nhận ra. tôi không dám bày tỏ gì với Long hết nhưng do Khanh thuyết phục, lại cũng do biết được Khanh cũng đang đơn phương như tôi, nên nhiều lần tôi đã định nói ra bí mật đó nhưng không thể. tôi sợ nếu không thành tôi không thể làm bạn như xưa với Long.



bây giờ tôi có điều kiện rất tốt nhưng.....tôi vẫn không thể nói sự thật cho LOng biết. tôi nghi ngờ Long cảm mến Khanh (ak >"<). từ khi giúp Long đến nay, tôi và Long nói với nhau nhiều hơn thật đấy, nhưng tất cả chủ đề đều xoay quanh Khanh, và Minh. ngay cả những lần đi chơi cùng nhau cũng có Khanh đi cùng, đôi khi có cả Du. tôi bắt đầu nghi ngờ, đố kỵ với Khanh. Khanh có được sự quan tâm thật tình của Long, lại thân thiết với Long hơn trước (vì ngồi cùng nên thế thôi mà >"<). nhìn Long quan tâm chăm sóc Khanh, tôi muốn nghĩ khác không được, tôi biết Khanh không có lỗi, Khanh vẫn nghĩ tôi với Long thành đôi thật nên vẫn hồn nhiên đón nhận sự quan tâm của Long mà không nghi ngờ điều gì, cũng không hề biết tâm sự của tôi. tôi không muốn Khanh buồn phiền, nhỏ có đủ chuyện để nghĩ rồi. tôi đang tự hỏi có khi nào tình cảm của Long dần chuyển sang Khanh lúc nào không? nhưng Long đang giúp Khanh cơ mà? Long không thể phản bội lại 2 người thân của mình. vậy sao lại chú ý đến Khanh nhiều như thế?

tôi không muốn nghi ngờ để mất đi tình bạn với Khanh, mất đi tình thân với Long, thậm chí cả cơ hồi bày tỏ nữa.

tôi phải làm gì........................phải làm gì đây??????????????????



tôi tự nhủ với mình nếu Khanh thật sự có can đảm bày tỏ với Minh thì tôi cũng sẽ can đảm thú nhận màn kịch này với Khanh, và cho Long biết suy nghĩ của mình, tất cả phụ thuộc vào Khanh (oái, sao đặt gánh nặng lên vai người ta thế >"<)



Khanh à, cố gắng lên!!!!!!!!!!!!!!!

*LONG:

haizzzzzzzzzzz, sao tự dưng tôi trở thành ông mối để gán ghép chuyện tình cảm của 2 đứa nhóc thế này. nhóc ngóc ngồi cạnh tôi thì ngây thơ đến mức...đáng ngờ, lại cả tin, để giúp cũng mệt lắm. chuyện người khác thì nhanh nhạy thế mà chuyện của mình thì chả thấy có ý kiến gì, ngốc vẫn hoàn ngốc. còn Minh thì....nhút nhát chẳng kém gì con gái. đã vậy tôi còn lờ mờ nhận thấy 1 cuộc tình tay 3 ở đây nữa chứ. tôi chỉ hỏi chơi Bảo có phải để ý Khanh không vì thấy chúng nó nói chuyện nhiều quá, nhưng thái độ hốt hoảng của Bảo khiến tôi nghi ngờ, quan sát nhiều hơn và rút ra kết luận (cũng tinh nhỉ).cả 2 thằng, Bảo và Minh đều là bạn thân của tôi, biết giúp ai đây? hay mặc xác chúng nó tự giải quyết nhỉ? nhưng nếu mà mọi chuyện hỏng hết thì.........

ôi thôi không nghĩ nữa. kệ tụi nó!!!!!!!!!!!!!!!!



qua lời Dung thì nhóc con định sẽ hành động, không biết sẽ thế nào nhưng tôi ủng hộ. mấy ngày nay Khanh trần tư suy nghĩ khá nhiều, tôi lại chả thể giúp, thế thì chuyện tôi biết hết sẽ lộ sạch, không làm gián điệp được nữa, haizzzzzzzzzz. dạo này suy nghĩ nhiều ghê ta ơi.



mong rằng chuyện này sớm chấm dứt. tôi chả muốn bị Khanh hành hạ tối ngày thế này, thà cứ nói năng lung tung trong lớp còn hơn là im như thóc thế. tôi có phần không quen lắm. tôi thấy nhóc con cười lên sẽ dễ thương hơn nhiều, cho tôi cảm giác chăm sóc bảo vệ như đứa em gái hơn bây giờ (à ra thế, Dung lo xa ^^)



Nghĩ đến Dung, tôi lại rối. dù rằng tôi đóng kịch trước mặt Khanh nhưng khi lớp tôi dấy lên tin đồn thì tôi vẫn không thể nào chấp nhận được. không phải tôi không thích Dung nhưng tôi không muốn mình thu hút quá như thế, tôi muốn sự yên bình hơn. sau lần đó tôi ít nói chuyện với Dung, Dung cũng có vẻ tránh mặt tôi.



đành kệ vậy, giữa tôi và Dung thật sự đâu có gì đâu chứ!!!!!!!!!!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét