Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 30


tuần tử hình đã đến.

vẫn theo lịch cũ, 1 ngày thi 3 môn, và thi trong vòng 1 tuần, thực ra 4 ngày thui nhưng…..2 ngày còn lại hoàn thành điểm nên làm bài kiểm tra bù cũng coi như là thi rồi.

lần này thi trộn lớp như hồi thi thử nên….nó cùng phòng với nửa kia, điều này làm cho nó thoải mái hơn khi thi, tuy rằng không thể hỏi han gì nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt khích lệ, 1 câu cổ vũ trước khi thi cũng đủ để nó hứng khởi hoàn thành bài làm xuất sắc.

các thầy cô hình như cũng có nơi lỏng 1 chút cho học sinh năm cuối nên coi thi thân thiện, thoải mái, cũng đỡ hơn chút xíu (cứ hiểu là cho hỏi han thoải mái cũng được ^^)

Ngày thi cuối cùng vừa kết thúc, nó thở phào nhẹ nhõm, chạy lại so kết quả với Minh cùng Long và Linh (cùng phòng hết ý mừ). xong xuôi rồi. giờ thì có thể thoải mái vui chơi rồi^^ tung tăng chạy về lớp để tiến hành làm bài kiểm tra lấy điểm cùng tập thể, nó không quên khơi mào cho Dung lời hứa với nó đầu tuần. sao quên được điều quan trọng thế chứ.

đối thoại với Dung bắt đầu (sau khi hỏi han chuyện thi cử nha)

-sao huynh? quyết định được thời điểm vàng chưa?

-rồi, hôm nay, à không, lát nữa(nói cực bình thản)

-ak, thật không? huynh quyết định nhanh thế? vậy là tốt (cười phớ lớ)

-uhm, nhưng kết quả thì…….không dám nghĩ nữa

-thui, cứ mạnh dạn lên, noi gương đệ nè, thất bại thì cũng có sao, coi như có kinh nghiệm cho lần sau (nói hồn nhiên thế >”<). nếu không thì cũng không phải bối rối lâu, chỉ có 1 tháng ôn tốt nghiệp thui

-uhm, được rồi, đệ chờ huynh nha, có gì còn an ủi cho huynh nữa (mặt xanh lét)

-bình tĩnh, huynh chỉ cần thật lòng thui, tấm lòng sẽ cảm hoá được băng đá mừ ^^. Bảo cũng nói gặp đệ, hix, có khi không coi được huynh. có gì bảo đệ hen

cuối giờ

cảnh tượng trước tết được lặp lại, chỉ khác là hiện giờ người nghe lén là Minh (nó đã kịp tường thuật và…..rủ rê Minh xem kết quả cho nó, có tiện bề khuyên Long, cho nó biết tình hình luôn).

trong khi đó, nó ra sân bóng chuyền gặp Bảo. Bảo đã đứng chờ nó từ bao giờ, đang trầm ngâm ngắm sân trường. nó đến:

-này! - nó đập vai Bảo như mọi khi hai đứa vẫn gọi nhau - làm bài tốt chứ, ra sớm thế?

- ừ, cũng tạm, may không ảnh hưởng nhiều - như mọi lần Bảo đã giả vờ giật mình, vậy mà lần này chỉ nhìn nó trầm mặc

- ảnh hưởng gì? cậu sao thế??? có chuyện gì??

- cậu ngồi xuống đi

nó ngồi nhìn Bảo chăm chú. Bảo thế này khiến nó lo lo

- tớ có chuyện muốn nói - Bảo ngập ngừng lên tiếng sau vài phút....ngắm nghía

- ừ, cậu có chuyện gì cứ nói đi, tớ nghe hết mình (vẫn hồn nhiên như cô tiên><)

- cậu.....với Minh tốt chứ - Bảo bỗng dưng hỏi lái chủ đề

- à, ừ, tốt cả - nó hơi đỏ mặt đáp. cả khối đều biết thì nào có chừa ai

- vốn dĩ tớ không muốn nói ra, tớ cảm thấy mình thất bại, tốt nhất nên giữ nguyên như thế này, có lẽ sẽ tốt hơn, cho tớ, cho cả 3... - Bảo không nhìn nó, chỉ nói liên tục

-......*chăm chú nghe nhưng chả hiểu gì*

- nhưng...vì lời hứa, vì danh dự, tớ không thể hèn nhát, tớ muốn dũng cảm nói ra, kết quả thế nào tớ cũng chịu, tớ không muốn thua

-?????????????????????????????

- tớ thích cậu, Khanh - Bảo quay sang nhìn thẳng vào mắt nó, nói mạnh mẽ

nó shock, shock thật sự, không thể nói nên lời, chỉ biết mở to mắt hết cỡ nhìn Bảo không chớp mắt, nó không tin nổi tai mình nữa, chuyện gì xảy ra vậy???? đây đúng là Bảo không????? bảo....thích nó ư??????

nó bối rối, ngượng ngùng, không biết nên làm thế nào, chỉ biết cúi mặt. sân trường hôm nay nó phát hiện thấy đẹp không ngờ, ngắm mãi không chán

Bảo vẫn nhìn nó, rồi mỉm cười

- xong!

bảo vỗ tay hô lớn. nó ngước mắt nhìn

- tớ đã nói được rồi. nhẹ lòng rồi, tớ có thể ngẩng cao đầu nhìn đối thủ, tớ không thua hắn, ít nhất là khoản can đảm, nhưng không được may mắn như hắn

- cậu nói......Minh??? - nó vẫn ngờ vực hỏi lại

- chứ còn ai???? tớ chậm chân hơn, tớ biết chẳng có tác dụng gì cả nhưng....tớ đánh cược với hắn rồi

- đánh cược ???? - nó tiếp tục phát huy độ to của mắt

-cậu không hiểu đâu ngốc ạ! - Bảo phì cười xoa đầu nó

- dù sao....tớ vừa tỏ tình đấy, cậu không định trả lời à? - Bảo nhìn nó chờ đợi

cái....cái đó....- nó bối rối cực độ. sao nó lại rơi vào tình thế này chứ?

- cậu..cậu biết đấy.....tớ......tớ.....với cậu....tớ....tớ chỉ....... - nó vặn vẹo mấy ngón tay, khó khăn nói

- thôi tớ hiểu mà! - Bảo ngắt lời nó - tớ cũng biết trước rồi. vẫn là bạn tốt chứ?

Bảo chìa tay ra. nó nhìn Bảo, cả 2 đều mỉm cười nhẹ nhõm.Phải, dù có chuyện này hay không nó và Bảo vẫn mãi mãi là bạn tốt của nhau, không gì có thể thay đổi chân lý bất diệt đó ^^
nó bắt tay Bảo, kiểu bắt tay riêng chỉ 2 người biết.

- Khanh!

Minh đến sau lưng 2 đứa từ lúc nào, cất tiếng gọi làm nó giật mình

- oái, cậu....ở đâu ra thế?

- thì ở tầng 3 xuống- Minh nhìn nó và Bảo vẫn đang trong tình trạng....nắm tay nhau, không có phản ứng gì đặc biệt

Bảo khẽ cười, buông tay nó, đến gần Minh đấm 1 phát vào vai. nó sững sờ, định đánh nhau?????

Minh nhìn Bảo, cả 2 cùng bật cười, bảo quay lưng đi thẳng, để lại nó vẫn đang ngu ngơ như bò đội nón không hiểu chuyện gì đang diễn ra

- Minh, chuyện khi nãy cậu thấy.... - nó mở miệng

- tớ hiểu mà - Minh quay lại, nhìn nó trìu mến - không sao, tớ mừng vì cậu có bạn tốt như Bảo
nó cười sung sướng. Minh không hiểu lầm,tốt rồi. mà khoan, nó sực nhớ. sao Minh lại đứng đây trong khi đáng nhẽ phải theo dõi Dung????

- cậu đang đi coi Dung với Long thế nào cơ mà? sao ở đây???

- à, chuyện đó...- Minh vừa định kể thì...nó thấy Dung chạy vụt ra cổng trường, không quay lại
nó nhìn theo, kinh ngạc. chả nhẽ.....thất bại rồi???????????????????

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét