Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Nắng sân trường (Chap 1)

chap 1:

this is the real, this is me.........

tiếng chuông điện thoại dùng làm báo thức kêu inh ỏi, năm phút 1 lần làm nó bực mình, mở choàng mắt, tắt chuông. sao vẫn buồn ngủ thế này k biết =_=. lồm cồm bò ra khỏi giường, làm vệ sinh buổi sáng, thay quần áo, ăn sáng và chuẩn bị đi học. những công việc thường ngày, nhàm chán khiến nó bỗng dưng muốn giả ốm nghỉ ở nhà.

nhưng hôm nay khác với những hôm khác, và cả mấy ngày sau cũng sẽ thế. nó k thể nghỉ học khi con bạn thân đang gặp rắc rối.

xuống dưới nhà, làm 1 tô mỳ úp cho nhanh gọn, tranh thủ xem tivi 1 chút, rồi nó dắt xế điếc ra khỏi cổng, ngắm trời ngắm cây. hôm nay trời xanh, chắc trưa về nóng lắm đây.

lên đến lớp học khi mới có vài ngừi có mặt, nó bỗng thấy chán ngán kinh khủng.

ngồi về chỗ của mình, nó quay ra hỏi đứa em kết nghĩa:

-hôm nay có kiểm tra môn gì không muôi?

- ...hình như k, hôm nay chỉ có vài tiết luyện tập môn hoá chán ngắt thôi

nó kêu trời:

- trời ơi, biết thế nghỉ ở nhà cho xong!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

- tỷ dạo này nghỉ học thường xuyên lắm đấy

Lynh - đứa em kết nghĩa của nó dừng tay, quay ra nhìn nó nhăn mặt nói.

- nghỉ nhiều quá thì sao học đc, năm nay cuối cấp rồi đấy!

- được rồi mà muội - nó quay ra "làm nũng" (làm nũng e mới sợ)- tỷ nói thế chứ vẫn đang ở trên lớp nè

- ở trên lớp nhưng trong giờ học ngủ chứ gì?

- muội này........

đang chuẩn bị phàn nàn + tìm lý do cãi tiếp thì.......RẦM!!!!!!!!!!

1 tiếng động mạnh ở cửa lớp làm 2 đứa ngoảng ra nhìn

- hello mọi người

Dung- đứa bạn thân của nó, đồng thời cũng là anh em kết nghĩa (lại kết nghĩa ) của nó lên tiếng chào mà tâm trạng không tương xứng chút nào với câu chào đó

- hey, sao ủ rũ thế huynh, hôm qua mất ngủ ah?

nó quay ra te tởn cười và trêu trọc Dung

- thôi đi đệ, hết trò ah, biết rồi còn hỏi - Didi mệt mỏi ngồi xuống cạnh nó, nằm gục mặt xuống bàn.

- sao hôm nay ai cũng chán nản thế, chán giờ hoá thế cơ ah - giọng nói của LYnh vang lên tận ngoài....cửa lớp

- mụi không hiểu đâu, mà thôi cứ coi như thế đi - nó nói đỡ thay cho Didi đang nằm k biết trời trăng gì (ah mà tui đã nói đây là con gái chưa nhỉ? hình như oy' đúng k )

nó băn khoăn nhìn Dung, không biết nên nói cái gì. có nhiều điều mà Didi và cả nó mấy ngày nay đều đau đầu, mệt óc suy nghĩ, tính toán mà...chưa ra đâu vào đâu (dĩ nhiên không phải môn hoá)

- huynh nè....

nó vừa lên tiếng thì ngoài cửa lớp ồn ào, vài giây sau đám bà 8 của lớp kéo nhau vào làm lớp nhốn nháo như chợ vỡ, nó đành thôi, k nói nữa.

đang không biết làm gì trong tình trạng 1 đứa ngủ, 1 đứa ngồi ngắm thế này thi bỗng nhiên....Didi bật dậy như lò xo, ngóng tai ra ngoài cửa lớp, rồi như khẳng dịnh được điều gì đó lại nằm gục xuống tiếp, không phải tâm trạng chán nản như ban đầu mà hòi hộp,căng thẳng và... hy vọng

ngoài cửa lớp, tiếng ồn to hơn, tiếng nói chuyện ồn ào, nó tò mò nhìn ra cửa và ngay lập tức hiểu chuyện

hắn đã đến

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét