Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 29


“ happy white valentine. Mong rằng Khanh bây giờ có thể chấp nhận món quà được đưa khá muộn của mình.đáng lẽ mình nên tặng vào 14/2 mới đúng, nhưng..... mình không dám tặng trực tiếp vì…..không đủ can đảm, nhưng cũng mong Khanh chấp nhận, cũng như chấp nhận chủ nhân của nó.Mình rất muốn nói với Khanh 1 câu, nhưng mình muốn nói trực tiếp với Khanh. nếu chấp nhận, hãy đến vườn hoa của trường nha". 

1 người thầm thích Khanh từ rất lâu” 

đọc xong rồi, cảm giác của nó thế nào ta? hạnh phúc, hồi hộp, tò mò……..ngay lập tức nó ôm luôn món quà phi thẳng ra sau, tiến vào vườn hoa của trường. ngó quanh quất tìm chủ nhân của tấm thiệp bất ngời là ai, tim nó đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ai vậy nhỉ. chắc phải là người nó quen, chẳng đứa nào khùng đến nỗi tặng quà tỏ tình người không quen biết được. đầu suy nghĩ, mắt hành động, cuối cùng nó cũng thấy, 1 chỏm đầu xuất hiện đằng sau cây đào của trường, hoa tàn gần hết. chọn hơi bị khéo >< nhưng giờ nó không quan tâm xem người kia có biết chọn phong cảnh hữu tình không. quan trọng nhất: đó là ai???? 

chầm chậm đi đến gần người đó, nó hồi hộp. còn 10 bước…..còn 5 bước…..còn 2 bước…….người đó quay đầu lại, mỉm cười với nó. Nó ..……ngừng hoạt động toàn thân, đông đá ngay tức thì không cần cho vô tủ lạnh!!! 

…………1s…………. 

…………2s…………. 

…………3s…………. 

…………1 phút………… 

………….3 phút……….. 

………….5 phút……… 

Lâu quá, 5 phút trôi qua, nó nhìn người đó chằm chằm, và người ta cũng nhìn lại nó, kiên nhẫn chờ nó lên tiếng. cuối cùng…………..cuối cuối cùng………….cuối cuối cuối cùng………..sau 10p làm tượng, nó bắt đầu lắp bắp 

- là cậu sao? Sao lại có thể………..rõ ràng cậu đã……….hồi đó……..cậu không đùa đó chứ????????? 

Không đầu không cuối gì hết nhưng dường như đối tượng vẫn hiểu, và từ tốn giải thích cho nó hiểu: 

- khi đó, tớ rất muốn nói đồng ý, nhưng có sự việc chen ngang, chắc cậu cũng không biết rõ sự việc đâu. và do 1 vài lý do mà tớ không thể không làm cậu buồn lúc đó được. vậy nên…….xin lỗi 

Nó vẫn không tin vào tai mình nữa, nó nghe mà như là đang mơ ý, không tin nổi, đành rằng nó cũng biết rõ tình trạng lúc đó nhưng lời giải thích thì…….nó muốn nghe chi tiết. mà cái đó để sau, nó muốn xác minh lại 1 điều đã. cố gắng giữ cho tim đập bình thường, nó nói tiếp: 

- vậy……….trong thiệp………cậu có nói………gặp trực tiếp thì……….. 

Nó bỏ lửng câu nói, xấu hổ cúi đầu, sao gan thế hả giời, đi hỏi người ta câu đấy (mọi người biết ai rồi đúng hem, nãy quên không nói. ^^). 

Minh (giờ mới thấy tên ><) mỉm cười nhìn nó dịu dàng, nó tiếp câu nói của nó: 

- thì sẽ nói với cậu 1 câu, dĩ nhiên tớ sẽ thực hiện. điều tớ muốn nói với cầu…..từ rất lâu rồi……..đến bây giờ mới đủ can đảm, mong rằng không quá muộn 

Minh nhẹ nhàng cầm tay còn lại của nó (tay kia bận cầm quà), nói rất từ tốn: 

- Minh thích Khanh, từ lâu lắm rồi! 

=>Nói ra rồi, hay quá. (câu này của tác giả hen ^^). 

-......*hóa đá hiệp 2* 

- có thể Khanh cho là khó tin - Minh nhìn biểu hiện của nó lo lắng - nhưng đúng là như vậy. mình cứ nghĩ tình cảm này chỉ đơn thuần là cảm mến ngày nhỏ, nhưng rồi nó cứ thế phát triển lên mình không hay. đến bây giờ mình mới hiểu rõ. hi vọng rằng chưa muộn 

- ......*tiếp tục đơ* 

- mình không có ý trêu đùa gì cậu đâu, đừng hiểu lầm. chỉ là....hoàn cảnh đưa đẩy, mình thật lòng mà 

-.........*không nói không rằng nhìn người ta chằm chằm* 

- mình đến muộn rồi à? - Minh buôn rầu không còn đủ 

dũng khí nhìn nó sau màn diễn thuyết dài liên tu bất tận 

- phì......... - nó bật cười khi thấy biểu hiện siêu cute của Minh. 

đến lượt Minh nhìn nó trân trối 

- tớ....thực sự...tớ cứ nghĩ......mình thất bại rồi. nhưng....không ngờ.....cám ơn cậu nhiều lắm. không bao giờ là muộn cả. vì...tớ luôn mong chờ giây phút này mà!!!! 

Nó mỉm cười hạnh phúc, cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn đối diện với Minh, điều ước của nó đã thành hiện thực, điều mong ước bao lâu nay của nó cũng đã xảy ra. hạnh phúc quá. Nó bay đây ^_^. Minh cũng cười tươi rói với nó. cả 2 cùng hạnh phúc. happy ending!!!! 
cảm giác lâng lâng vui sướng đeo bám nó cả tuần đó. mỗi lần nghĩ lại, nó lại tủm tỉm cười 1 mình, dĩ nhiên là nó đã kể với Dung trong niềm hạnh phúc dâng trào, 2 đứa cùng nhau party mừng cho…nó. 

giờ thì……sau khi thấm nhuần cái điều nó cứ tưởng là mơ rồi, hưởng thụ hạnh phúc chán chê, thậm chí đến mức cả 2 lớp đều biết nhờ công của...mỏ nhọn Long,rồi lan ra cả khối (hix, đúng là miệng lưỡi thế gian T_T), nó lại bắt đầu hành trình hái lấy quả hạnh phúc cho Dung. giờ đây nó đã có thêm 1 người để cố vấn cho Dung, ai thì….khỏi nói cũng biết. 

có lợi thế là Minh chơi khá thân với Long nên nó cũng biết nhiều hơn về tâm lý con trai, qua tư vấn của Minh. Minh cũng bảo nó nên để cho Dung tự nhiên bày tỏ, gượng ép cũng không nên, đành rằng nó công nhận là đúng nhưng Dung còn chần chừ thì…….bao giờ mới nên chuyện đây? 

sắp bước vào đợt thi học kỳ của khối 12, Dung đã đảm bảo với nó thi xong sẽ nói. lời đảm bảo này nó chỉ tin có 1 nửa vì Dung đã trao cho nó mấy chục cái đảm bảo như thế trong năm nay rồi, rút kinh nghiệm nên nó đề phòng. Nhưng cũng đến lúc phải học, nó không có nhiều thời gian mà nghĩ suy. 

cả khối 12 đang gần như chạy marathon để kịp chương trình thi học kỳ, tăng cường số tiết, tăng cường chạy show cứu tình trạng cháy giáo án, áp lực tăng gấp mấy lần so với lần thi thử. chỉ còn nước phát điên tập thể nữa thôi là trọn vẹn. nó cùng mọi người đều trong tình trạng phờ phạc thiếu sức sống, có thể ngủ mọi nơi mọi lúc. 

người đáng lo ngoài Dung ra còn có Bảo. không còn vẻ ngoài tươi tỉnh, không còn những trò đùa giúp mọi người thư giãn, không còn màn quấy phá bà con nữa, thay vào đó là 1 Bảo trầm tư, tâm trạng, lúc nào cũng như người trên mây.nó dò hỏi Bảo chỉ nhìn rồi quay lưng đi không nói câu nào. nó lục tung buồng trí nhớ cũng không hề mọi ra tí ti lỗi nào đã gây ra với Bảo, đã khó hiểu càng khó hiểu hơn. 

nó đem thắc mắc giãi bày cùng Minh thì nhận được câu trả lời:" chuyện của Bảo tốt nhất Bảo nên tự mình thoát ra sẽ tốt hơn". chả hiểu gì. nó muốn giúp nhưng Bảo cứ tránh mặt nó giúp bằng niềm tin à???? 

trước ngày thi 1 tuần, đang cày đống công thức lý rắc rối, nó nhận được tin nhắn của Bảo 

"thi học kỳ xong, tớ có chuyện muốn nói, ở lại nha" 

'đã chịu nói chuyện với tớ rồi hả?" 

"tớ vẫn nói mà. vậy nha, nhớ lời hẹn đấy" 

xong. end. không thèm reply, cũng chả thèm nghe người ta nói nốt 
đành chờ đến lúc ấy thôi. phải chút tâm học đã, thi xong sẽ nhẹ nhõm hơn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét