Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 20


càng ngày nó càng cảm thấy trời đang giúp mình, vì nó cứ gặp Minh riết thui, hầu như khi nào không ngờ nhất lại gặp, cứ như có ý định trước (biết đâu đấy :D). tuy nó vẫn còn khá ngượng ngập khi nhìn Minh nhưng cũng tự nhiên hơn rồi. cụ thể là giờ nó và Minh đang đạp xe song song, cười nói vui vẻ. phải cảm ơn Long đã "biết điều" chơi thân với Minh. tuy thời gian còn lại không nhiều nhưng....còn hơn phải hối hận sau này, đúng hem?



chính vì lý do đó mà nó có quyết tâm hơn trong vụ valentine sắp tới, có can đảm hơn, ít ra là sẽ tặng quà, không chắc có dám bày tỏ không :))



theo kế hoạch của nó, chỉ còn 3 tuần nữa thôi là đến ngày trọng đại, và trùng hợp làm sao ngày 14/2 lại đúng vào mùng 3 tết (valentine đáng nhớ năm 2010, ai không tin mời xem lại lịch :D). nếu tặng Minh trước, bảo hôm đấy mới mở, thì nó sẽ không phải ngại ngùng gì, càng đỡ phải lo lắng sẽ bị từ chối ngay lập tức hô hô.thông minh trời cho (kiêu =_=).



thế nhưng....cái từ nhưng này mới quan trọng nè. kế hoạch thì rất hoành tá tràng, nghe thì dễ, làm lại là chuyện khác. đắn đo suy tính 1 hồi, nó quyết định mua len (nói thế biết ngay sẽ làm gì ^^), đan găng tay cho Minh (oái tưởng khăn chứ ><). chả biết con trai đeo hem ta? thôi cứ đan đã, không nhận thì tự mình dùng. lợi đôi đường.



trong những ngày đông rét buốt, với 1 đứa siêu lười chỉ muốn được nằm trong chăn càng lâu càng tốt như nó đã có 1 lực đẩy, khiến nó chiều nào cũng lọ mọ đi học đan. không biết đã hỏng bao nhiêu, làm lại bao nhiêu, làm tan tành bao nhiêu cuộn len, làm mòn đi bao nhiêu que đan. sau nỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ của nó, chỉ trong vòng có 7 ngày nó đã hoàn thành kiệt tác (nhanh khiếp).



hớn ha hớn hở, nó chụp ảnh rồi MMS ngay cho Dung khoe mẽ



đang ngồi học bài thì điện thoại Dung báo có tin nhắn, mở ra xem. là Khanh gửi, hình ảnh là 1 đôi găng tay, màu nâu trầm, nhìn kiểu cách khá đơn giản, trên mặt còn đính hình trái tim ?_? gì đây trời

"đệ gửi cái gì cho huynh thế?"

"găng tay, nhìn không ra à huynh?"

nó lo lắng khi Dung rep ngay lập tức, hỏi 1 câu cực shock

"ai chả biết.sao gửi cho huynh?"

"huynh thấy thế nào, đẹp không?"



Dung ngắm nghía bức hình nó gửi cho thêm lần nữa

" nhìn cũng tạm, nhưng hơi bình thường"

"thế à, hix, công nhận, chả có gì nổi bật nhỉ


"sao thế? nếu định mua găng tay thì đừng mua đôi này, nhiều đôi đẹp hơn nhiều"

càng nhắn tin với Dung nó càng nản, 1 rổ chê bai tới tấp trút xuống đầu nó, làm nó mất tự tin hẳn. hay là đi mua đại 1 đôi nhỉ? không được, nó lắc mạnh đầu. còn gì là thành ý. nhưng bị chê thì làm sao??????



' đệ, đâu rồi?"



Dung lại gọi, nó chả có hứng mà trả lời nữa, haizzzzzzzzz



"không có gì, khó nhìn lắm à, đệ cũng thấy tạm được mà?"

"ừ, nhìn kỹ cũng được, nhưng có chuyện gì mà hỏi kỹ thế?"

"quà đệ định tặng người ta đấy T_T"

nó thật thà thú nhận

"úi, thật à? đệ tự làm hả?"

"tự làm mới xấu xí thế này huhu"

"đâu, ai bảo xấu huynh đánh cho"

"thế thì huynh tự vả vào mặt mình đi, huynh vừa chê xấu xong"

"huynh bảo nhìn được mà, càng nhìn càng đẹp, an tâm đê

Dung vội vàng an ủi nó. nó mà đã xuống tâm trạng thì can đảm tụt không phanh cho mà xem



" thôi đệ không dám tặng nữa đâu :(

(đấy nói đâu có sai)

"đã bảo được rồi mà. đệ cũng từng bảo quan trọng là tấm lòng chứ không quan trọng về giá trị của món quà còn gì"

"haizzzzzzzzzz, đệ nghĩ đã"



nhưng càng nghĩ nó càng thấy tăm tối. kiểu này không xong, nghe lời đánh giá của Dung nó cũng thấy găng tay hơi xấu hix.



đang ngồi ngẩn ngơ phân vân không biết nên tặng cái này hay mua cái khác thì có tiếng gọi cửa. ló đầu ra ngoài, nó thấy Bảo đứng vẫy tay rối rít, cười toe toét với nó. nó chạy ra mở cửa hỏi:



- có chuyện gì mà đột ngột đến thăm tớ thế này?



- có gì đâu.chán nên đến chơi thôi, chả biết chơi nhà ai, nhớ ra lâu chưa đến nhà cậu, hi



Bảo dắt cái xe cào cào rồi tự nhiên xông vào nhà nó ngồi duỗi thẳng cảng trên ghế.



- ngồi lịch sự cái coi - nó đạp chân Bảo xuống



- có ai ở nhà đâu mà lo hehe - Bảo toe toét đáp trả rồi lại đặt chân về chỗ cũ



- thế không đi học hả?



- không, hôm nay trống lịch nên mới chán chứ



- thích đi học thế hả?



- cậu biết tính tớ không đi không chịu được còn gì. sắp tết rồi, nhà chuẩn bị gì chưa?



- cũng xêm xêm, như mọi năm thôi hi. năm nay tết muộn nhỉ



- ừ, tớ cũng mong về nhà lắm đây ( Bảo là học sinh trọ học). tớ mới nghe ngóng được tin hot này



- tin gì thế - nó tò mò (bản tính rồi)



- dạo này lớp mình rộ lên tin đồn thất thiệt, không biết phải không. nghe Phương nói là Long với Dung....ấy ấy hả?



- ấy ấy là cái gì? - nó tròn mắt hỏi



- thì tức là.....hai người.....aish....hai người này là 1 đôi hả?



nó choáng. sao tin tức kinh thế? rõ ràng Dung không thể hiện gì quá nhiều với Long trước mặt mọi người, nó cũng chả kể với ai, thi thoảng trêu cũng bóng gió chút thôi (thế đã đủ chết rồi bà <_<). sao lại biết hết rồi?



- thật không thế? sao Phương biết được? - nó cố gắng bình tĩnh hỏi lại



- Phương thế nào cậu còn không biết mà còn hỏi. mấy chuyện này Phương soi kỹ lắm, cũng tinh lắm, nhìn cái biết ý chứ. Phương còn từng hỏi tớ có phải tớ để ý......



Bảo bỗng dưng im bặt, lấy tay bịt chặt mồm kẻo những điều quan trọng bất cẩn bị phun ra. nó(theo bản tính trời sinh) tiếp tục nhìn Bảo chăm chăm. có điều đáng nghi =_=



- Phương bảo cậu để ý ai?



- à...ờ....không, đùa thôi, Phương đoán mò ý mà, sai bét ý mà...ha ha - Bảo cười mà chảy mồ hôi lạnh, vội cầm cốc nước che giấu tâm trạng.



- thật không thế? - nó ngừng 1 lúc - cậu thích ai đúng không?



- phì.... - Bảo phun sạch chỗ nước vừa mới vào miệng chưa kịp trôi xuống thực quản



- ghê quá - nó nhăn mặt, vớ giấy ăn đưa cho Bảo



- cậu nói vớ vẩn gì thế, cũng giống Phương rồi hả? - Bảo đỏ mặt tía tai nhìn nó



- không, hỏi thôi, ai bảo gì, có tật giật mình hả *cười gian*



- Không, làm gì nó *mặt càng đỏ hơn*



nó ôm bụng cười sặc sụa trên ghế làm Bảo đã đỏ mặt còn đỏ sang cả 2 tai



- thôi cười đứt ruột bây giờ. thế cậu nghĩ Phương nói đúng không?



Bảo quay về chủ đề cũ làm nó ngừng tràng cười, nhìn Bảo nghiêm túc:



- tớ nói cho cậu,cậu sẽ giữ kín chứ, chuyện này là tuyệt mật, cậu phải hứa tớ mới nói được



- ừ tớ hứa tớ sẽ mang theo bí mật này về trình tổ tiên - Bảo giơ tay thề



- phì...haha - nó lại cười tiếp - gì mà nghiêm túc thế



- thế có nói không?



- ừ có...- nó ngừng cười - lời Phương nói....là đúng



- hả???????? thật à??????????Dung và Long??????????



- ừ, đúng, Dung và Long, chả nhẽ tớ với cậu à



- hả?????????? tớ với cậu làm sao??????????



- cậu có bị đơ không thế? nghĩ cái gì đấy hả????? tớ bảo đúng là Dung với Long đang qua lại, hiểu chưa ngốc này



- à há. ra thế *cứ tưởng bở* thế lâu chưa?



- từ hồi thi thử, cũng mới thôi



- thế sao cậu biết?



- tớ là người trong cuộc, là ông tơ, quên là bà nguyệt giữa 2 người mà



- thế là cậu biết lâu rồi



- ừ lâu rồi



- ai nói trước



- Long



- thế ai thích trước



-........



cứ thế, cứ thế, cuộc đàm đạo của 2 sự phụ trẻ con cứ tiếp tục theo khuôn khổ ask and answer, không biết bao giờ dứt



kiểu này hỏng, Phương mà biết thì An sẽ biết, An mà biết kiểu gì Linh cũng sẽ tường, Linh mà hiểu rõ thế nào Trang cũng được hay. Trang hay thì Du sẽ được Trang bật mí (2 người nỳ cũng là 1 cặp đóa). mà Du đã hay, kiểu gì cũng đến tai Trung, lớp trưởng biết thì cả lớp biết, ôi thôi.thế thì chả khác gì đám cháy nhỏ được lửa tiếp sức, kiểu này chỉ mai thôi lớp cũng biết rồi còn gì. tin đồn kinh quá. nên cảnh báo 2 người đấy không?????????????????

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét