- cậu đến khi nào thế? - nó sực tỉnh đầu tiên sau cơn chấn động
- đến ngay sau mọi người chứ sao nữa. mới ra khỏi cổng trường thì thấy mấy người lũ lượt léo nhau đi, nghĩ có vụ gì nên đi theo, quả là sáng suốt hehe! - Bảo cười khoái trá
- dính đến ăn uống có khác, thính thật! - nó mỉa mai Bảo, thế mà anh chàng vẫn cười te tởn
- không ngồi xuống hả mày? _ Bảo vẫy Long vẫn đang đứng như trời trồng cùng với Minh. Long liếc nhanh qua Minh rồi cũng ngồi xuống.
- khoan khoan!!!! - nó giơ tay chặn không cho Long ngồi xuống
- cái gì thế? ngồi cũng cấm hả? - Long bực bội
- không, bác ngồi nhầm chỗ, chỗ bác đây hehe! - nó ấn Long xuống ngồi cạnh Dung khi Long vừa có ý định ngồi gần Bảo
- đệ lắm chuyện quá đấy! - Dung đỏ mặt mắng khẽ nó
- đệ thích thế hehe - nó vẫn cười, không thèm để ý đến vẻ mặt ngố tàu không hiểu gì của Bảo, chuyện này không thể tiết lộ được
- thế có cần xếp chỗ cho tớ luôn không? -Minh quay sang hỏi nó
- à.....- nó ngại, cậu....ngồi đi, tự nhiên hihi
xong xuôi chuyện chỗ ngồi, 5 đứa bắt đầu gọi món rồi ngồi nói chuyện liên tu bất tận, chừng 1 tiếng mới bắt đầu nhổ neo đi về ( ngồi lâu dữ dội)
chào tạm biệt nó và Dung, Minh quay xe đưa Long về nhà.
- sao thế? - Long hỏi khi thấy vẻ mặt Minh có vẻ....không vui
- không có gì!
- cứ nói ra xem, nhìn cái mặt thế bảo không có được hả?
- đúng là...chỉ chú hiểu anh ^^. cũng không có gì, đi cùng mọi người bỗng dưng thấy hơi lạc lõng thôi
- có gì đâu, thì bọn tao cùng lớp mà, lại chơi chung, thoải mái là bình thường, dần sẽ quen, an tâm đi
- chả biết nữa....Bảo cũng chung nhóm hả? - Minh bỗng dưng chuyển sang giọng thăm dò
- ừ dĩ nhiên rồi
- thấy có vẻ thân với Khanh nhỉ!
- ừ, tính khí 2 đứa gần giống nhau nên hợp lắm, cứ như 2 tên con trai ý chứ chả phải trai gái với nhau. sao hỏi lạ thế?
- thấy thì hỏi!
- đừng có lo! - Long chẹp miệng, ra vẻ đã hiểu - 2 đứa đấy không bao giờ có chuyện gì đâu. mày cũng biết rõ tình cảm của Khanh còn nghĩ gì nữa?
-.................. - Minh vẫn chỉ im lặng không nói, đầu suy nghĩ mông lung
- ấy, mưa rồi mày!!!!!!!! - Long kêu lớn - đi nhanh không ướt
- mưa à? - Minh ngước nhìn trời, nó không mang ô, cả Dung cũng thế, không biết đã kịp về đến nhà chưa?????
**********************************
hôm nay là buổi thi cuối cùng, sắp xong rồi. sáng nay dậy nó thấy hơi mệt, không biết làm sao. hôm qua vừa đưa Dung về đến nhà thì trời đổ mưa, nó chẳng kịp quay lại nhà Dung mượn ô mà cứ thế phi 1 mạch về nhà, về đến nơi ướt sạch, nhưng tối qua nó vẫn bình thường cơ mà, chả nhẽ hôm nay lại ốm? dậy sớm nhưng không học vào chữ nào, nó lại lên giường ngủ tiếp. cố gắng lên, hôm nay nữa thôi là xong xuối, được nghỉ xả láng, tự cổ vũ mình, nó uể oải xuống nhà măm sáng. mấy hôm thi mẹ nó dậy sớm làm đồ ăn cho nó để đảm bảo sức khoẻ làm bài.
vừa thấy nó xuống nhà, chưa kịp nhắc nó ăn, mẹ nó thấy vẻ mặt nó không tốt nên lo lắng hỏi:
- sao thế con? không khoẻ à? hay buồn ngủ? cố gắng nốt hôm nay vậy
- con không sao, chắc tại thiếu ngủ thôi - nó vừa ngáp vừa trả lời
để mẹ an tâm, nó ăn 1 bát rõ to cơm rang mẹ nó làm rồi chuẩn bị đi học. sao ngứa mũi thế nhỉ? hắt....xì........hắt xì.........nó nhảy mũi liền 2 cái. "ma nào nhắc tên mình sớm thế nhỉ?" nó thầm nghĩ.
hắt xì............lại nữa, sao nhiều người nhắc nó thế nhỉ
hắt xì.................lần thứ 4, chắc nó bị cảm mất rùi T_T
mẹ nó thấy nó hắt xì liên tục, bắt nó uống thuốc cảm cúm rồi mới cho đi, nó ghét nhất là uống thuốc, nhận mấy viên thuốc từ mẹ nhưng chờ mẹ quay lưng nó nhét luôn vào thùng rác. hôm nay thi, uống thuốc cảm cúm chỉ tổ buồn ngủ sái quai hàm, làm bài thế nào được..
lên đến lớp, nó thở nặng nhọc như vừa leo núi. chả kịp chào ai, nó lại tiếp tục...hắt xì....hắt xì....
Dung và Linh nhìn nó e ngại
- cúm rồi à tỷ? có sao không? có làm bài được không?
nó vừa sụt sịt vừa trả lời;
- không sao, vẫn còn tỉnh táo, không làm được cũng phải làm, sao bỏ được
- đã uống thuốc chưa, chắc tại hôm qua đi mưa hả? trời đã lạnh đi mưa càng dễ cảm lạnh mà - Dung bỏ quyển sách trên tay xuống bàn, hỏi nó
- không sao, không sao - nó trấn an mọi người - bị cảm suốt nên quen rồi mà. đi về phòng mình thôi muội. hôm nay thi hóa, giúp tỷ nhá - nó gọi Linh
2 đứa vừa xuống đến cửa phòng thi thì trống báo vang lên, may chưa. nó mắt nhắm mắt mở lò dò lấy đồ dùng mang vào phòng thi, sao buồn ngủ thế nhỉ? lại còn đau hết đầu gói nữa chứ, chả còn sức để bước đi nữa? Long tiến lại chỗ nó và Linh đang đứng, hỏi thăm:
- sao thế? chưa hết buồn ngủ à? sao nhìn như ma thế này (còn trêu đc >"<)
- cháu cảm - nó trả lời với cái giọng không khác gì vịt, bằng chứng hùng hồn cho lời nói của nó. nhìn nó khổ sở với cái mũi đang ngừng hoạt động mà cả Long và Linh đều thấy thương thương.
- cháu có ổn không, không khỏe thì báo cáo rồi thi sau cũng được mà, thi thử nên thoải mái thôi
- thi sau để cháu làm bài 1 mình thì chết à?
nó nhìn xung quanh. Minh đang mải nói chuyện với bạn, không nhìn sang bên này. cũng tốt. nó không muốn Minh thấy bộ dạng thiếu sức sống của nó. Long vẫn đang nhìn nó với ánh mắt lo lắng. nó trấn an:
- không sao đâu bác, vẫn ổn. cháu nói với mọi người mấy lần rồi, đừng lo gì hết. cháu vào đây, cô gọi tên rồi
nó lờ đờ đi vào tìm chỗ theo SBD, ngồi phịch xuống. mệt quá! mũi nó đình công nên mắt cũng đòi nghỉ theo hay sao mà cứ ríu hết cả lại. khó thở, buồn ngủ, mệt mỏi. đầu óc nó không thể tập trung vào bài thi được. có gắng lắm nó cũng chỉ hoàn thành được 1/3, cuối cùng không chịu nổi nó khoanh bừa nốt để hoàn thành bài thi cho nhanh, mặc kệ kết quả.Linh có ném qua cho nó vài câu đáp án, nó chỉ kịp khoanh thêm rồi tay buông bút rơi tự do. đóng nắp bút, nó nằm xuống bàn, chìm ngay vào giấc ngủ.................
Linh và Long đang làm bài, thi thoảng nhìn sang nó lo lắng rồi lại hỏi nhau mà chẳng đứa nào trả lời đc (2 người này SBD gần nhau nên hay ngồi gần). còn 1 người nữa lo lắng cho nó. còn ai vào đây nữa, vì là môn tủ, Minh làm xong bài khá nhanh. nhìn về chỗ ngồi của nó thấy sắc mặt của nó không tốt, lát sau lại thấy nó ngủ, Minh thấy nóng ruột nhưng không biết làm gì, cũng không biết nó bị làm sao. chưa hết giờ làm bài nên không thể hỏi Long được. càng nhìn nó, Minh càng sốt ruột, thời gian sao trôi chậm thế.
có mẩu giấy bay xuống chỗ Minh, tò mò không biết ai gửi, Minh nhìn dáo dác xung quanh thì nhận thấy dấu hiệu của Long. mở tờ giấy ra, Minh mới biết nó bị cảm, thảo nào lại thế. có lẽ vì cơn mưa hôm qua. đúng như Minh đã lo ngại. giờ thì làm sao? chứ hết 2/3 thời gian không được phép xin ra ngoài.
cô giám thị đang đi tới chỗ nó đánh thức nó dậy, cô hỏi nó làm bài xong chưa. thấy nó có vẻ mệt nên cô cho phép nó nộp bài ra ngoài sớm. tuy không còn sức nhưng nó cũng cố gắng đứng dậy, ngồi đây có ích gì đâu.
xuống đến sân, nó ngồi luôn vào ghế đá. nó hy vọng may ra lạnh làm nó tỉnh 1 chút, kiểu này chắc nó phải nhờ Dung hay ai đưa nó về thôi, không thể về được rồi, cơn cảm cúm chết tiệt, đến lúc nào không đến, đúng lúc này. nó nguyền rủa (thế là vẫn còn khoẻ chán^^), nằm luôn xuống ghế đá, đằng nào cũng đang giờ thi, không ai thấy. đang mơ màng thì có người đi về phía nó
- sao ra sớm thế? làm xong bài rồi à?
nó ngẩng lên nhìn, người quen (đoán xem ai ^^)
- không, mệt quá nên không làm được nữa, cô cho ra sớm. thế còn bố? - nó hỏi (đoán ra ai rồi chứ ^_^)
Du ngồi xuống cạnh nó, kể lể:
- cái đề khó mà dài quá, bố làm mãi mới được hơn nửa, chán nên làm nốt rồi ra sớm cho thoải mái ý mà, ngồi trong đấy bí lắm, lại căng thẳng!
nó gật gù mà nghe câu được câu mất. thấy nó im lặng, Du quay sang hỏi:
- con bị làm sao thế? trông con không được tốt
- con cảm , khó chịu quá, đang chờ Dung để nhờ đưa về, con không đi nổi - nó thều thào ( không giống thều thào kiểu sắp chết đâu nha, ngạt mũi ý mừ ^^)
- còn 10 phút nữa mới hết giờ cơ. thôi để bố đưa con về - Du nó rồi kéo tay nó dậy
- thế sao được. con với bố có cùng đường đâu, làm phiền bố quá - nó chống cự
- không sao, hôm nay bố cũng không có xe về, bố đưa con về rồi mượn xe con đi về nhà. mệt thì ngồi chờ bố đi lấy xe
Du không thèm nghe nó nói thêm câu gì, đi thẳng ra chỗ để xe. phần vì mệt, phần vì muốn về nhà nhanh, nó cũng không phản đối.
trên tầng 2, có người nhìn theo bóng nó và Du khuất sau cổng trường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét