Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 13


đã là đầu tháng 1. thời gian trôi qua nhanh thật, nhất là với học sinh cuối cấp thì năm học này trôi nhanh k thể ngờ. mới đó mà đã hết học kỳ 1, tụi nó đang bắt đầu vào guồng quay của học kỳ 2. theo như lời thầy hiệu trưởng "đáng kính" thì các học sinh 12 sẽ có 1 bài thi thử tốt nghiệp trước khi nghỉ tết để đảm bảo tụi chúng nó không ăn tết quá no mà quên hết kiến thức. thật là bất công. trong khi đó bọn đàn em thì....thoải sờ mái vừa học vừa chơi. ghét quá !!!!!!!!!!!

dạo này nó đến trường sớm hơn thường lệ, để làm được điều này nó đã phải rất nỗ lực dậy sớm, cố gạt bỏ ý nghĩ ngủ thêm chút nữa trong chăn ấm, cố gắng chịu cái lạnh của sáng sớm. nó hành xác thế bởi vì....nó muốn có thêm thời gian được hưởng thụ đời học sinh, thêm thời gian khắc cốt ghi tâm những hình ảnh quen thuộc của trường nó. tuy đã học ở đây 3 năm nhưng năm nay nó mới phát hiện ra nhiều điều thú vị từ nơi đây. có vẻ hơi vô tâm.



đến sớm, nó được thoả sức đi khắp mọi ngóc ngách trong trường, nghịch đủ trò mà không bị ai nói hay làm phiền, cũng có lợi. nó còn khám phá thêm được sau trường có 1 khoảng cỏ xanh rì, cực êm ái nữa chứ. phải rủ mọi người bao giờ ra đây chụp hình làm kỷ niệm. đang lang thang trên tầng 3 của dãy nhà số 1 (dãy nhà lớp nó đang an toạ. trường nó có 3 dãy nhà,1 dãy của giáo viên và các phòng học chức năng, 1 dãy của lớp 12 và 1 nửa khối 11, một dãy của khối 10 và nửa khối 11 còn lại), nó thấy có người, không phải 1 mà là 2, ở ngay đầu cầu thang đi xuống. "ai mà đến sớm ngang ngửa mình thế?" nó thầm nghĩ nhưng không muốn làm phiền, nó đang quay đầu đi đường khác để tránh đụng độ thì 1 từ, cái từ này như có phép thuật khiến chân nó không theo điều khiển của trí não, cả cái tai nó nữa cũng đang phản chủ. nó đang nghe lén.

- Minh, tớ có việc muốn nói - 1 giọng nữ vang lên

có người tỏ tình với người nó thầm thương ah? tò mò và lo lắng, nó nấp vào góc tường...nghe tiếp

-uhm, có chuyện gì thế cậu - "Minh thật tử tế" nó nghĩ

- ah....uhm...mình muốn hỏi...cậu...cậu....có....người cậu để ý chưa??????

sak, đúng là 1 cuộc tỏ tình rồi, tự dưng nó thấy cả người nóng bừng dù ngoài trời đang là 8 độ C. người này can đảm hơn nó, hix, thật ngưỡng mộ (ngưỡng mộ người tỏ tình với người mình đang để ý, suy nghĩ có vấn đề <_<)



- chưa, mình chưa nghĩ đến chuyện đó !

tốt! nó nghĩ, nhưng cũng đồng nghĩa với việc nó có thể mất luôn cơ hội, nếu theo như lời Minh

- tớ muốn cậu biết 1 điều - giọng nữ tiếp tục - tớ thích cậu, từ lâu rồi (aaaaaaaaaaa, tỏ tình thật, nó hét lên trong đầu). cậu có thể....

- xin lỗi cậu - Minh cắt ngang - nhưng tớ không nghĩ tớ với cậu hợp nhau



- cậu có thể thử quen tớ mà - giọng nữ tiếp tục (nó rủa thầm" đồ ngang như cua ><")

- xin lỗi cậu, nhưng....tớ có người khác rồi. và tớ chưa nghĩ đến việc quen ai khác ngoài cô ấy

shock, nghe quá ư...phim hàn nhỉ. nó vừa mừng vì con nhỏ zô ziên (hay nó thấy thế) kia bị từ chối, vừa thất vọng khi biết tin Minh đã thích người khác

- uhm, vậy...đó là ai vậy tớ có thể biết không?



không có tiếng trả lời. "trả lời đi mà" nó thầm giục Minh, nó vẫn muốn biết ai may mắn được Minh để ý như thế



- thôi vậy. tớ đi đây - giọng nữ thất vọng ( nó cũng thất vọng theo)

- uhm, chào cậu, Nhung!

nó thảng thốt, Nhung ư?????????????? tai nó có nghe nhầm không? chờ cho tiếng chân Minh bước xuống cầu thang mất hẳn, nó ló đầu ra nhìn xem ai vừa ngỏ lời, và nó không tin vào những gì mắt nó nhìn thấy



Là Nhung thật sao?????????? tại sao lại thế???????????

nó trở về lớp mà như người mất hồn. không thể tin được. tại sao Nhung lại làm thế?

Nhung là bạn thân, cực thân của nó từ hồi mới bập bẹ học bảng chữ cái (hồi mẫu giáo ạ). 2 đứa thân nhau như chị em, luôn mơ 1 ngày được sống chung 1 nhà với nhau, đi đâu cũng đi với nhau, thậm chí từng...rủ nhau nhảy từ sân thượng xuống dưới đất xem chết được không (oái >"<), nhưng không dám làm (hú hồn). lên cấp 1 học chung lớp, cấp 2 khác lớp nhưng vẫn là hàng xóm, vẫn thân nhau như chị em ruột. nhưng lên cấp 3 thì khác, tình bạn của nó và Nhung thay đổi dần, Nhung dần dần kết thân với đám bạn sành điệu, ăn chơi, còn nó vẫn đứng 1 chỗ, vẫn giản dị, rụt rè. biết rằng tình bạn sắp đổ vỡ nhưng cả nó và Nhung đều không có hành động gì để cứu vãn. thế là trở thành những người xa lạ, nó với Nhung bây giờ lạnh nhạt đến nỗi người ngoài nhìn vào không thể tin nó và Nhung từng có 1 tuổi thơ đầy gắn bó. ngay cả Dung khi nghe nó kể cũng không thể tin được. Nhung bây giờ nổi tiếng toàn trường vì xinh xắn, đáng iu, nhiều người mê, và cũng nổi danh vì độ ăn chơi khét tiếng. còn nó, không ai biết đến trừ người trong lớp và bạn cũ.



là bạn thân dĩ nhiên Nhung biết nó có tình cảm với Minh ngay lần đầu tiên nhìn thấy (lâu thế O_O), Nhung cũng biết rằng nó không tự tin trước Minh. Nhung vẫn luôn giúp đỡ nó bằng cách tiếp xúc với Minh để thăm dò thay cho nó, thậm chí tặng quà thay nó nữa. nó vẫn luôn biết ơn Nhung về những điều nhỏ nhoi ấy. thế nhưng điều nó không ngờ là Nhung cũng thích Minh. không, không phải. từ trước đến giờ Nhung không hề có thái độ gì ngó ngàng đến Minh, ngay cả khi nó nói chuyện về Minh hàng tỷ lần cũng không, vậy tại sao??????????????? từ lúc nào? chẳng nhẽ Nhung cũng như nó, thích Minh từ lâu nhưng không nói sao? nếu đặt nó cạnh Nhung thì nó nắm chắc phần thua cuộc, Nhung cũng tự biết điều đó.

nó thấy buồn. mà nếu Nhung thích Minh cũng có lý thôi. nhìn 2 người khá xứng đôi. Minh đẹp trai, học giỏi, tốt bụng, ga lăng, Nhung cũng xinh xắn, học thì không thể gọi là giỏi, nhưng cũng khá hợp. 2 người thành đôi nó cũng không lạ. nó phải cay đắng thừa nhận sự thật nó không xứng với Minh.tuy nó đã trực tiếp nghe thấy Minh từ chối Nhung nhưng điềy làm nó sốc là Nhung biết nó thích Minh nhiều thế nào, vậy mà lại làm thế. nó thấy đau, đau lắm!

về đến lớp rồi mà nó không biết, đi lững thững như người mù. nó không đáp lại câu chào của Linh và Hà, đi thẳng về chỗ, không nói chuyện với ai, không chạy đi tán phét như mọi khi. nó thấy hụt hẫng, cảm giác như bị phản bội. đau lòng quá T.T

- này, bạn hôm nay làm sao mà buồn thế?

có tiếng nói bên cạnh nó, nhưng nó không để ý (đang buồn thế sao để ý >"<)

- chắc là lạnh quá não bị đơ, không hoạt động, đóng băng rồi. thành tượng rồi nè



câu này hơi bị quá đáng, làm cho suy nghĩ trở lại trong nó. nhìn lên xem đứa nào to gan dám phát biểu linh tinh, nó thấy Long đang quay xuống nhòm nó, bên cạnh là Bảo. cả 2 nhìn nó như đang xem triển lãm động vật bị tuyệt chủng >_<.

nó cố cười:

- không, không sao. vẫn bình thường mà. sao 2 người đến sớm thế?

Long đáp liền:

- không sao gì mà như người mất hồn ý. tưởng tụi này không biết ah. đây rất hiểu tâm lý con gái nhá

ak, hiểu tâm lý con gái mà không biết ai đang thích mình. nó le lưỡi đốp lại luôn:

- hiểu tâm lý àh? thôi xin bác, nói phét cũng vừa thôi

Bảo vẫn hỏi nó tiếp (dai thế):

- sao thế, buồn gì thế, buồn nhiều nhanh già lắm đấy, lại hại sức khoẻ, còn nữa buồn thì không ai để ý đâu, con trai để ý con gái vì nụ cười (thiệt hông, nghe giống nói phét nhỉ =_=). smile!

Bảo lấy 2 ngón tay véo má bắt nó cười (dã man>_<),và tự mình làm gương cũng cười toe toét

- buông, đau quá - nó hất tay bảo, xoa xoa má, rồi bật cười



- đấy! cười thế có phải hơn không. tội gì phải buồn cho mệt. để tớ kể chuyện cười cho đỡ buồn nhá

không hổ danh là Bảo. Bảo là người khác giới duy nhất nó cảm thấy nói chuyện thoải mái, tính Bảo hiền hoà, hay cười, không chấp vặt, hay đùa nữa, nói chuyện với Bảo nó không thể không cười. tuy là con trai nhưng nó có thể nói hết tâm tư (tình cảm thì ngoại lệ) với Bảo mà không sợ Bảo sẽ bô lô ba la cho ai biết. nó thấy Bảo như 1 người bạn cùng giới (đừng hiểu nhầm nhá ^^).

Bảo vẫn huyên thuyên kể chuyện cười cho nó. hình như có năng khiếu hay sao mà chuyện bảo kể cực buồn cười, làm nó và Long ôm bụng cười mãi không hết. nó cũng thấy đỡ hơn sau vụ vừa rồi.



- cười sướng rồi thì trả ơn tớ đi - Bảo quay sang nó toe toét



- trả ơn gì đây, cho cậu kẹo chupachup nhá hehe - nó cũng cười, lần này là nụ cười cực thoải mái



- tớ có trẻ con thế đâu



- thế cái gì được nào?



- ra ngoài tớ bảo



rồi không đợi nó kịp phản ứng Bảo đã kéo tay nó ra ngoài.lớp vẫn khá ít người, mùa đông nên các mem lớp nó thiên về đi học muộn sát giờ vào lớp. Bảo ngó xung quanh (làm như) ngắm cảnh



- có chuyện gì thế? định nhờ tớ cái gì hả? - không thấy Bảo lên tiếng nên nó hỏi



- không, có cái này.....tặng cậu này.....hôm trước....quên không mang!



Bảo chìa cho nó 1 hộp quà trái tim hồng cực bắt mắt, làm nó ngạc nhiên



- quà gì?



- giáng sinh, ngố thế không biết - Bảo cốc đầu nó



- đauuuuuuu!!!!!!!!!!! thế sao giờ mới tặng tớ? - nó cầm hộp quà ngắm nghía



- thì tớ đã bảo quên rồi mà. tặng quà cho cậu vui, cười đến mang tai rồi kìa - Bảo chọc chọc má nó



- hi, được tặng ai chả thích, tks bạn nhìu nhá hihi^^



- không có gì, nhưng.....đừng nói ai biết là được! - Bảo ngập ngừng nhìn nó



- sao lại phải thế?



- thì...cứ làm thế đi, thế nhá, lạnh quá, tớ vào trước!!! - Bảo quay lưng đi nhanh để nó không nhìn thấy đôi tai dần đỏ lên của mình. nó ngạc nhiên nhìn theo Bảo. kỳ thật, mắt giữ bí mật làm gì nhỉ?



nó vào lớp, nhìn sang chỗ Bảo đã thấy Bảo đá cầu với mấy mem khác. cất hộp quà vào balo, nói quay lên tán phét với Long. Dung vừa đến, thấy nó với Long đang nói chuyện có vẻ vui nên Dung nhập cuộc:

- có chiện gì mà sáng ra đã zui zẻ thế nỳ? cho tham gia dzới nào!!!!!!!!

Dung lợi dụng thời cơ nhảy lên ngồi cạnh Long, cũng tại chỗ Dung đang bị Du (cũng vừa đến) chiếm. nhìn bạn bè cười vui vẻ nó thấy thật hạnh phúc, nó đã có những người bạn tuyệt vờii, giúp nó quên đi buồn đau, giúp nó cười lên thực sự chứ không gượng ép. nó thấy yêu mọi người quá đi.

Linh, Phương cũng đến nhập cuộc vui với tụi nó. đã vui, thêm người càng vui. nó đã dần quên đi nỗi buồn kia, giờ đang đấu tay đôi bằng mồm với Du (hồi phục nhanh thế ^_^)



lớp bắt đầu đông dần, nửa lớp đã có mặt (mới có nửa >_<, bọn ngủ nướng chưa đến). lớp đông, nói chuyện đang vui nên nó chả để ý có người đứng trước cửa lớp nó.

Hà đến gần bảo Long có người cần gặp, như mọi khi nó thường nhìn ra cửa nhưng nó vẫn đang mải mê nói chuyện với Bảo và Dung. có lẽ cái tính vô tư quá khiến nó không nhận thấy biểu hiện của Long trước khi ra ngoài....nhưng 1 người để ý, đó là Dung (chuyện thường tình)

dĩ nhiên Dung sẽ nói cho nó nghe....nhưng không phải bây giờ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét