sắp đến tết rồi, sắp được nghỉ học, được đi chơi xả láng, được nhận tiền lỳ xì. mừng ghê chưa. mỗi khi ra đường, thấy không khí tết tưng bừng là nó lại rộn rạo trong lòng. nhưng nó không mong tết năm nay như mọi năm khác. sắp nghỉ tết tức là thời khắc định mệnh của nó sắp diễn ra, nó sắp lên đoạn đầu đài rồi T.T. nó vẫn chưa nghĩ ra cách để trốn tránh việc này với Dung vì có vẻ Dung sẽ theo dõi gắt gao cho mà xem. nó đi lên lớp, tay đút kín trong túi áo, vừa đi vừa suy ngẫm. hay là mình nghỉ ốm hôm đấy? không được, trường nó ra sắc lệnh mấy ngày trước khi nghỉ tết không học sinh nào được nghỉ học, ảnh hưởng thi đua thì quá tội, cả năm nó đã chơi mấy trận nghỉ rồi. hay là nó cứ gặp Minh, nhưng giả vờ hỏi thăm gì đoá rồi nói dối Dung? cũng không được, Dung theo dõi nó làm sao làm thế được, lại bị tra hỏi, nghĩ ra kịch bản nói dối cũng lắm chuyện. cách nào cũng không được, tự tử đi cho rồi. đau hết cả đầu. nó vừa đi vừa nhắm tịt 2 mắt, tự đấm đầu mình bùm bụp, mong sao vỡ óc mà chết (^_^, được mới hay). bỗng ..........RẦM!!!!!!!!! nó đấm mạnh quá não vỡ tung thật rồi sao ?_?. sao kêu to vậy nè
mở mắt ra xem có chuyện gì, tự nhiên nó thấy mình đang "đo đất", sao lại thế???? lồm cồm bò dậy, nó nghe thấy....tiếng người
- cậu có sao không? có bị đập đầu xuống đất không?có bị thương chỗ nào không? có cần xuống phòng y tế không?
thẳng cha nào hỏi dồn dập thế, thánh thần nào trả lời cho nổi. đang chuẩn bị chiêu bà la sát thì.....toàn thân nó ngừng họat động, sau đó thì cả người nóng bừng, càng ngay càng nhanh với tốc độ của tia laze, nóng đến nỗi bốc khói nghi ngút (cái này hem thật đâu nha ^^).
thấy nó bị đơ, tưởng nó dập đầu, não có vấn đề, thủ phạm hỏi dồn dập:
- cậu sao thế? có nghe tớ nói không?
cái người nó không muốn gặp nhất mấy hôm nay lại xuất hiện trước mặt nó. ôi đúng là..........nó không nói không rằng, bỏ chạy vào lớp, mặc cho người ta đứng trơ như khúc gỗ nhìn nó khó hiểu.
cả ngày hôm đấy nó trầm tư suy nghĩ, thêm vào đó Dung vừa cổ vũ+an ủi+ đe doạ làm nó bực. nó quyết định...........nói thì nói ^^. ra sao thì ra, Dung bảo nó nói nhưng cũng chả nói rõ sẽ nói như thế nào. với một đứa chuyên lách luật mà sống như nó thì đấy chỉ là chuyện muỗi (thế mà vò đầu bứt tai =_=)
cuối giờ, trời mây mù từ sáng, nhưng không hiểu sao đúng lúc này thì mưa. ông trời không cho nó nói phải hem ta? nó định nói với Dung trời mưa hay là....miễn nhưng Dung đốp lun 1 câu làm nó ngất:
- huynh nhắn Minh sang đây bây giờ rồi!!!!!
nguyền rủa bà Dung này đi, huynh đệ gì mà hại nhau thế không biết.
- sợ đệ không nói ah mà huynh làm thế? đệ chưa chuẩn bị tinh thần gì cả. huynh nỡ lòng nào thấy đệ như đứa ngu trước mặt người ta làm mất cảm tình à? - nó giở bài dỗi nhằm đánh vào lòng thương....nó của Dung
- chuẩn bị cả tuần rồi còn gì, thôi không lằng nhằng. huynh theo dõi đấy nhá - Dung lừ mắt bỏ nó đứng đơ ra giữa lớp học, kế sách thất bại thảm hại T_T
hix, đành phải theo lao do người ta phóng thui (không phải tự phóng lao phải theo lao đâu >"<).
chờ cả lớp đi hết, không còn ai (trừ 2 người đang nghe lén ở đâu đó, và 1 người cũng thế nhưng khác chỗ 2 người kia). nó bồn chồn đi đi lại lại trong lớp, hết trên bục giảng xuống cuối lớp, tay mân mê hộp quà đã chuẩn bị sẵn, hồi hộp đến mức mấy lần tung hứng làm hộp quà lăn lông lốc làm quen với mẹ đất thân yêu. bỗng:
- hix, sang rồi, sang rồi, sao đây?????????? mẹ ơi cứu con!!!!!!! (cái này mẹ cũng chịu thôi con gái ^^)
Minh vừa xuất hiện, nó đã tim đập, chân run, toàn thân lẩy bẩy như sốc điện. vậy mà có người vẫn hồn nhiên:
- hi, sáng nay bị ngã có làm sao không?
- không..không....không.....không sao!!! - nó cà lăm ><
- vậy là tốt rồi -Minh mỉm cười, làm nó...bị say quá trời ^^ - làm tớ cứ lo. vì cậu xuất hiện bất chợt quá tớ không đêr ý nên làm cậu ngã. xin lỗi nha
- không sao. cũng do tớ...không để ý....hì hì hì
nó cười nhe nhởn như con ngốc sau đó im tịt, không nói năng gì. nó không biết phải mở đầu thế nào bây giờ, khó nói quá đi mất. ai nói giúp nó với huhu.
Minh thấy nó im lặng cũng không nói gì, quan sát sắc mặt nó. thấy nó khổ sở mà Minh chỉ muốn cười vì nó đáng yêu quá. Minh lên tiếng giải vây cho sự im lặng (chêm thêm đau khổ cho nó):
- cậu tìm tớ có việc gì không?
- hix, à.....ờ....ờm....có....có chút việc......muốn....muốn nói... - tiếp tục cà lăm, nói 1 câu mà nó mất 1 phút mới xong
- ừa, tớ cũng có việc muốn nói - Minh tiếp lời nó - cậu nói trước đi
- không, cậu nói đi, tớ......nói......sau - có cớ để kéo dài thời gian, nó muốn tranh thủ nhưng......
- không, cậu nói đi - Minh dứt khoát
kiểu này toi thật, toi thật luôn T.T. thôi, nói liền 1 mạch cho nhanh
nó hít sâu, thở mạnh lấy can đảm. rồi.....nó lại hít vào, lại thở ra, hít vào thở ra, cứ như đang tập thể dục, kéo dài thêm được 1 phút, dưới ánh mắt trông chờ của Minh, nó đành cất tiếng oanh vàng (óe)
- tớ.......nhà cậu chuẩn bị tết to không?
OẠCH!!!!!!! có 2 trái mít vừa rụng bốp bốp đầu hành lang bên kia. Dung và Long chỉ biết kêu trời với con nhỏ nhát hít đứng phía trước.đúng là...ngốc vẫn hoàn ngốc. kêu la nhưng vẫn phải theo dõi tiếp diễn biến
Minh nhìn nó ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lại:
- à, nhà tớ bình thường thôi, không có gì. chuyện cậu nói đây hả?
- à....ừ, ý quên...không....không phải. tớ...nói chuyện.....khác cơ - tiếp tục lúng túng như nhện rối tơ
- ừ, là chuyện gì thế, cậu cứ nói đi, đừng ngại - Minh nở nụ cười khuyến khích nó
- hix - nó mếu máo như sắp khóc. không nói năng gì, chìa hộp quà ra trước mặt Minh.Minh nhìn quà, lại nhìn nó, không hiểu
-.....quà.....quà....này - nó lắp bắp, mặt cúi gầm không dám ngẩng đầu lên
- quà tặng tớ - Minh hồ nghi hỏi lại
- *gật đầu*
- thật chứ?
- *gật gật*
- dịp gì thế?
- .........................năm mới!
- ....................*im bặt không nói được tiếng nào*
..........................................xung quanh không 1 tiếng động, thật là yên ắng, và thanh bình biết bao ^^. 1 người đơ như khúc gỗ, 1 người cúi đầu e lệ, 2 người cùng đứng tò mò xem kết quả. không khí kịch tính quá
-.....à....cái này......mùng 3 hãy mở nhá - nó cuối cùng đã chịu lên tiếng
-......
- nhớ đừng mở trước đấy. không là....tớ đòi lại (tặng rồi còn đòi)
-.......
góc hành lang, có 2 người nghe lén đang cười hý hửng với nhau, tấm tắc khen nó can đảm (đã nói gì đâu), tiếp tục hồi hộp chờ đợi, đã thế Long còn tuôn 1 câu xanh rờn " xem cái này hay hơn xem phim kinh dị (?_?) tỷ lần" trong cái đầu gật như băm hành của Dung (2 người này sẽ bị tử hình vì tội cười trên nỗi đau khổ của người ta >"<)
nó- vẫn đang ôm hộp quà, vẫn cúi đầu, chờ mong Minh sẽ đón nhận nhưng Minh- vẫn đứng nghiêm chào cờ với lá cờ tổ quốc từ cờ đỏ sao vàng thành cờ người trước mặt, nghiêm trang đứng đến khi hết quốc ca mới cất tiếng
- xin lỗi........
-....*shock*
- tớ............ - Minh ấp úng - tớ cảm ơn
Minh nhận lấy gói quà trên tay nó, xúc động đậy. nó thì thở phào nhẹ nhõm
- Khanh này - Minh gọi
- *ngẩng đầu*
- tớ có chuyện muốn nói
- *gật gật*
- tớ.......- Minh chầm chậm mở miệng
- KHANH!!!!!!!!!!!!
1 tiếng hét to tướng cắt mất lời Minh định nói. cả nó và Minh (thêm 2 người đang nghe lén nữa, đang nguyền rủa đứa nào phá đám đúng đoạn hay, như đi xem phim không bẳng ><) nhìn quanh quất, nó hoảng hồn
Bảo đang đứng thở phì phò (hình như dùng từ hơi sai nhưng không nghĩ ra ^^), nhìn nó và Minh chằm chằm như con bò tót nhìn miếng vải đỏ của người kỵ sỹ trong đấu trường tây ban nha (ối nói gì thế này ^^)
nó sững sờ, sao Bảo lại ở đây? mọi người đã về hết rồi cơ mà? thái độ sao như nhìn thấy kẻ thù thế hả trời? Bảo nghe thấy hết rồi sao? chuyện này là sao?????????????????
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét