vừa thi xong, nó đang định kiếm Long doạ tiếp đã thấy anh chàng chạy thẳng lên tầng 3. đi kiếm nàng hỏi chuyện đây mà, hehehehe, lên thôi, há há há (cười ghê quá >"<). nó bảo Linh về trước rồi chạy lên kiếm Dung. khổ nỗi cầu thang nào cũng đầy nhóc học sinh đi xuống, làm nó chen mãi mới lên được. lên đến nơi đã thấy Long và Dung bình thản đứng chờ nó (bình tĩnh thế nhỉ?_? - thì tại người ta đã trao đổi thông tin thành công chứ sao, chân ngắn nên chậm). nó nói luôn:
- nào, bác khai ra đi chứ, sao phải giấu?
- ah...- Long giả vờ ngại ngùng, hết nhìn Dung rồi nhìn nó (chiêu này hiệu nghiệm) - thì bác không muốn cho nhiều người biết, sẽ bị trêu chọc, bác không thích thôi. cháu tha tội, bác định thi xong nói cho cháu cơ.
- thật không? - nó lừ mắt hỏi - cháu không phát hiện thì định giấu đến khi nào hử?
- không, ai giấu đâu, chưa tiện nói thôi! - Dung cũng thanh minh
- thôi nể tình 2 người đang hạnh phúc, cháu không truy cứu nữa (ghê thế ^^), nhưng 2 người phải khao cháu, ai bảo dám giấu cháu. nghe chưa?
Dung và Long gật đầu ngoan ngoãn làm nó cười toe toét. thế là an tâm về Dung rồi
- về thôi huynh! - nó quay lưng, bảo Dung - đi ăn kem chùa thôi ha ha! - nó kéo tay Long
- ah, đệ xuống trước đi, huynh có việc chút - Dung ngập ngừng bảo nó
nó quay lại, nhìn Dung như chưa bao giờ nhìn thấy, rồi ngay lập tức cười ranh mãnh:
- gớm, 2 người này, nói chuyện từ sáng chưa đủ hay sao mà giờ còn định tâm sự tiếp. thui được rồi, nó nhanh còn xuống nhá, đệ chờ 2 người dưới xe, không phá nữa - nó chạy biến
Dung vẫy tay nó máy móc như robot. sau khi đảm bảo nó đã đi khuất, 2 con người tâm địa bất chính đó mới thở phào nhẹ nhõm.
tua lại chút nào
khi Long vừa chạy lên đến tầng 3 đã thấy Dung bồn chồn chờ trước cửa phòng thi, sau khi tường thuật lại cho Long nghe mọi chuyện, 2 người lập tức bàn kế hoạch tác chiến cấp tốc và cực nhanh, trước khi nó lên đến nơi, cả 2 quyết định đóng kịch cho nó tưởng nhầm đang quen nhau. may sao đầu xuôi đuôi lọt.
- may quá, không bị nghi ngờ gì - Long vừa lau mồ hôi vừa nói với Dung
- uhm, ban đầu tớ tưởng Khanh biết sạch, đang định khai ra cho nhẹ tội, may thế chứ -Dung đồng tình
2 người đang sóng bước bên nhau đi xuống nhà xe, có nó đang chờ để thực hiện bản án. có lẽ Dung phải cám ơn nó về việc này, nhờ nó mà Dung có được cơ hội làm bạn gái Long, dù trên danh nghĩa là đóng kịch, nhưng được thế là tốt lằm rồi.
Dung hỏi Long:
- vậy 2 đứa mình sẽ cặp đôi trước mặt Khanh phải không?
- uhm, trước mắt cứ thế đã cho Khanh đỡ căn vặn nhiều - Long trầm ngâm suy tư - lúc nãy nghe Khanh doạ tớ lạnh hết cả người, báo hại thằng Minh cũng lo theo. à phải đi báo lại tình hình với nó. cậu đi cùng nhá, có gì rủ nó đi chung cho 2 đứa có cơ hội tìm hiểu luôn
- uh, cũng được!
Dung mỉm cười. được bên Long thế này đã là hạnh phúc lớn, Dung muốn ở cạnh thêm lúc nữa. Long khờ có nhận ra cảm xúc của Dung không nhỉ? khờ mà, chắc không nhận ra đâu.
sau khi đã làm cho Minh yên tâm vì mọi việc vẫn trong tầm kiểm soát, cả 3 cùng đi xuống ặp nó. nó vẫn đang gặm nhấm niềm vui 1 mình nên không để ý, đến khi Dung gọi nó mới quay ra, và rồi.....ngạc nhiên....ngơ ngác....sửng sốt....đóng băng
- đi thôi, đứng gì thế, không đi nữa bây giờ - Long nhìn nó mà nín cười
- à....đi chứ...... - nó lắp bắp - cậu...- nó liếc sang Minh - đi cùng bọn tớ chứ?
- ừ, Long rủ tớ đi cùng, xả stress luôn,không phiền chứ - Minh cười nhẹ nhìn nó
- không, dĩ nhiên không rồi - nó ngẩn người thêm 5s rồi cũng quay lại trạng thái bình thường.
- Khanh qua Minh đèo đi, bác không có xe, bác với Dung đi xe cháu
- cái gì cơ? - nó hốt hoảng nhìn Long,cứ như Long đang nói chuyện động trời vậy
- thế có 2 xe 4 người thì chả thế à, cháu với Dung hôm nay chung xe còn gì
- à........ thì....... - nó ấp úng
- lên thôi Khanh, 2 người kia đi trước rồi kìa - Minh giục nó
- ừ - nó cười rồi leo lên sau xe. bao nhiêu lần nó ước ao điều này nhưng chỉ là trong mơ, vậy mà giờ thực sự nó đang cùng Minh đi trên 1 chiếc xe, sung sướng quá đi mất thôi ^^
- tớ,...có nặng lắm không? - nó dè dặt hỏi Minh (câu này thường thấy ha)
- nặng gì chứ! - Minh bật cười - tớ còn không có cảm giác có cậu phía sau cơ, nhẹ quá mà! (khéo nói ^^)
- hi. sợ cậu thấy mệt thôi!
- đi gần đây mà. hôm nay cậu làm bài tốt chứ? - Minh hỏi thăm nó, kiếm chuyện để nói cho đỡ ngại
- ừ cũng tạm ổn, môn anh thì tớ không chắc cho lắm, vì có vài phần không hiểu, nhưng sinh thì làm được hết, sai sót chút xíu nhưng cũng không đáng ngại. còn cậu? cậu giỏi thế chắc làm được hết nhỉ?
- không, tớ không qua nổi môn tiếng anh, tớ kém nhất khoản này!
- hồi trước cậu giỏi tiếng anh nhất lớp cơ mà? - nó ngạc nhiên hỏi chuyện
- đấy là cấp 1 mà. càng cao tớ càng coi nhẹ tiếng anh nên cứ kém dần thôi!
nó cười mãi suốt dọc đường đi. nó cảm thấy đã tự nhiên hơn với Minh rồi. dù cho Minh có thích nó không thì ít nhất bây giờ có thể làm bạn, nó đã thỏa mãn rồi.
đến điểm hẹn quen thuộc của cả nhóm như mọi lần, nó cùng Dung vào trước xem menu
- 2 người uống gì? - nó vẫn xem thực đơn, hỏi Minh và Long đang bước vào
- cho cháu kem vani!
một giọng con trai vang lên cắt lời nó, và khiến cho tất cả ngạc nhiên, nó ngẩng mặt lên nhìn.
- đi ăn mảnh không thèm gọi, bạn bè xấu xa thế hử? - Bảo vừa giơ tay chào Long, vừa kéo ghế xuống ngồi cạnh nó, làm cho 8 con mắt còn lại nhìn không chớp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét