chả kịp nói năng gì, nó chạy như bay theo Dung, cố tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra(không thèm để ý cách tìm hiểu ngắn hơn là từ người bên cạnh).
Dung chạy hết tốc lực, nó chạy hết ga, nhưng khoảng cách cứ kéo dài, dài mãi, dài đến khi Dung mất hút ở đầu đường bên kia. nó chống tay vào đầu gối, thở hồng hộc, vừa mệt vừa bực mình. sao phải chạy nhanh đến thế hả giời!!!!!
Minh tà tà đi xe đạp đuổi theo nó. biết trước sẽ như thế nên Minh không vội, đứng lại chờ cho nó bớt mệt, Minh mới mở lời:
- tớ có theo dõi hết mà, sao phải chạy nhanh thế làm gì?
-........hihhihi - giờ nó mới nhớ, cười ngượng - tớ lo Dung làm sao thôi
- chả sao đâu, cực bình thường là khác ý chứ
- thế sao lại..... - nó chỉ trỏ phía Dung chạy mất
- là...sốc quá thôi
- sao lại sốc????? vì Long từ chối chứ gì???? biết ngay mà, chỉ có thế thôi. đau buồn quá,không dám đối diện nên chạy chứ gì, rõ khổ, tên kia dám từ chối à? tớ sẽ giết!!!!
nó tiếp tục diễn văn theo lối suy diễn của mình, chả thèm để cho Minh nói chêm vào được câu nào. Minh chỉ biết đứng nhìn nó bất lực, cái tính bộp chộp không sửa được.
- không phải thế!! - Minh chặn họng nó, nhét luôn vào miệng nó cái bánh kem vừa mua - mọi chuyện đều ổn
- ừm....ưm.....- nó tập trung nhai nuốt, lắng nghe
- tớ kể cấm ngắt lời, nghe chưa???
-.....*gật lấy gật để*
- hôm nay, Dung không tỏ tình với Long
- hử????
- không ngắt lời cơ mà !?
-............
- là Long nói trước. Long nói đã linh cảm biết được tình cảm của Dung dành cho mình, nhưng chỉ quan sát, không "đánh rắn động cỏ". rồi...từ sơ sảy của người nào đó *liếc nó* nói năng không cẩn thận nên biết những điều không nên biết
- biết gì? tớ thề tớ đâu nói gì với Long???
- ăn tiếp đi - Minh dí miếng bánh nữa cho nó tiếp tục kể - Long đã suy nghĩ 1 thời gian để khẳng định tình cảm với Dung chỉ là tình bạn hay còn hơn thế, nhưng chưa nghĩ ra. thế nên Long muốn Dung tiếp tục duy trì mối quan hệ bạn bè đến khi Long tìm được câu trả lời cho mình, và cho Dung. nghe xong thì...Dung chạy đi, thế đấy
- thế khác gì từ chối đâu???? - nó phẫn nộ
- nhưng vấn đề ở chỗ Dung chưa tỏ tình
- chả liên quan, cái quan trọng là Long biết tình cảm của Dung nhưng không đáp, chẳng khác nào từ chối
- ngốc lắm, con trai chưa xác định rõ là ít nhiều có tình cảm rồi, chỉ là cần thêm thời gian thôi. đồng ý luôn không tốt, từ chối ngay cũng không ổn.
- rắc rối quá đi mất!!!!
- thời gian là câu trả lời tốt nhất, cũng như tớ thôi
- hửm???? - nó ngớ người
- tớ cần thời gian bao lâu để biết tình cảm của mình cậu cũng hiểu đúng không, đôi khi như vậy lại tốt
- à, ừ.....nhưng tớ vẫn lo cho Dung
- không sao, Dung mạnh mẽ mà, sẽ ổn cả thôi, chỉ cần có lòng tin
- ừ. mong là thế!
- thôi, đi về đã, đứng mãi mỏi chân quá - Minh giục nó lên xe rồi cả 2 cùng dời đi
--------------------------------------
hôm sau nó vẫn đang suy nghĩ không biết nên khuyên Dung thế nào cho phải thì....chả cần đến nữa. Dung vẫn vui tươi hớn hở, vẫn lê la buôn dưa muối, vẫn nói chuyện thoải mái với Long, không có biểu hiện gì buồn chán hay giả tạo. nó mon men lại gần:
- huynh nè!!!!
- ơi!
- ra ngoài nói chuyện đi...
Dung không hỏi nhiều mà đi cùng nó ngay lập tức, Dung hiểu nó mà
- đệ hỏi đi - Dung mào đầu luôn
- sao huynh....bình thường thế???
- vậy huynh phải thế nào mới đúng?
- đệ thấy lạ thôi, giờ huynh thấy sao?
- thấy bình thường. huynh mừng vì Long đã không nói câu từ chối, ít nhất cũng cho huynh có cơ hội. huynh vẫn có thể cố gắng trong thời gian sắp tới mà.
- vậy là huynh không trách, cũng không buồn gì đâu hả????
- không, cũng hơi buồn, nhưng nghi lạc quan lên thì sẽ ổn - Dung mỉm cười thật sự nhìn nó
- đệ đỡ lo rồi hi - nó cũng cười tươi đáp lại
- cám ơn đệ nha, thôi xuống trường chào cờ đi
nó nắm tay Dung tung tăng xuống sân, dù không có happy ending hoàn chỉnh nhưng cả 2 cùng vui, vậy là thỏa mãn rồi.
trong giờ chào cờ thầy hiệu trưởng đem đến thông tin cực HOT : buổi bế giảng năm học, mỗi lớp 12 sẽ chuẩn bị 1 tiết mục văn nghệ, buổi diễn sẽ kéo dài hết ngày, đó coi như món quà của khối 12 dành cho thầy cô. lớp nào được ủng hộ nhiều nhất sẽ được nhà trường trao quà lưu niệm.
thông tin này khiến cả khối 12 xôn xao. không phải vì thông tin hát hò, cái thu hút là....phần thưởng của trường. chính vì thế mới có cảnh cả khối 12, kể cả lớp trì trệ văn nghệ như lớp nó cũng lao vào tập tành gấp rút, cốt sẽ giành được giải đỡ chi phí liên hoan cuối năm.
trong lớp nó đang tổ chức hội kín (lược bỏ tên người nói cho đỡ rối)
- lớp mình kém khoản hát hò, nên làm gì đặc biệt chút
- làm gì bây giờ???
- tớ nghĩ nên trình bày album ảnh chiếu trực tiếp luôn
- album á???
- ừ, lớp mình có nhiều ảnh, chung riêng đều có, tập trung lựa chọn rồi chiếu lên
- cũng hay đấy, nhưng phải có chủ đề, không thì....hỗn loạn lắm
-chủ đề là năm cuối cấp, kỷ niệm của học sinh rồi
- nhưng trình chiếu không sẽ gây nhàm chán, phải có gì đó đi kèm chứ
- hay lớp mình cứ hát đi, hát tập thể, mọi người chú trọng xem hình nên không cần phải hát hay lắm
- không dùng nhạc, đệm guita hay piano, hoặc or sẽ không gây chú ý bằng hình
- ai biết dùng nhạc cụ?
- tớ, Long, Bảo đều học guita.
- ok, 3 người tập phối hợp, rồi chọn bài, thống nhất cả lớp.mọi người tập trung chọn ảnh, đưa lại cho Tuấn design làm trình chiếu. phải giật nốt giải này. cố gắng lên
- yeah!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét