Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 2

ngay khi nhìn thấy, hắn, nó quay lại nhìn Dung...đắm đuối =.=' 

hắn là Long, 1 tên khá điển trai với chiều cao vừa phải, mái tóc tổ quạ phải gọi bằng cụ chấm đến sát mắt (đôi mắt mà Dung chết ngay ngày đầu tiên nhìn thấy). 

nó hiểu mục đích khi Dung biết nó đén nhưng vẫn nằm dài ra bàn. nó (và cả Dung, đương nhiên) chờ đợi trong......tò mò và hy vọng (của Dung, k phải nó) với nụ cười nham hiểm trên môi 

thế nhưng Long không hề biết gì hết (thế mới tức ><), vẫn cười nói rôm rả với bạn bè. vứt cái balo cái bịch xuống chỗ ngồi, hắn chạy ngay đến chỗ DU, bạn thân của hắn, không nhìn đến bàn của nó và Dung ngồi dù chỉ 1 lần. 

nó biết Dung đang cảm thấy thất vọng ghê gớm. 

có lẽ nghĩ rằng không thể hy vong, Dung uể oải đứng dậy, ra khỏi lớp. nó nhìn theo nhưng không biết nên làm gì bây giờ, đành quay xuống nói chuyệnh với Linh (vô tâm thế >_<) 

mãi đến khi trống báo vào lớp, Dung mới quay lại, về chỗ, tiếp tục nằm xuống bàn 

Long bấy gìơ mới trở về chỗ của mình, quay xuống bàn nó (Long ngồi ngay trên nó, Dung ngồi cùng bàn, quay xuống bàn nó là phải chứ sao) hỏi thăm (giờ mới hỏi =_=") 



- ey, hôm nay Dung ốm hay sao mà thấy mệt mỏi thế này, mọi khi nói nhiều lắm cơ mà 

nó quay sang Dung, không có tín hiệu cho thấy Dung sẽ trả lời Long 

- hehehehe, bạn hiểu nhau thế, Dung hôm nay thất..... 

đang nói dở chưa xong, nó bỗng bị bàn tay Dung bịt mồm thật nhanh và...mạnh không thương tiếc 

- au, huynh làm gì thế hả? - nó đẩy tay Dung ra, cáu loạn lên 

- đệ định nói linh tinh gì đáy hả - Dung nhìn nó với bộ mặt của sát thủ, khiến nó đổ mồ hôi, quay ra...học bài 

- buồn cười nhỉ 2 người này - Long phán 1 câu xanh rờn rồi quay sang...nó (sao k phải là Dung nhỉ ?_?) 

- mượn vở sử cái nào, hôm trước k ghi bài nên k học đc 

- sao không muợn Dung này, Dung ghi bài cẩn thận, dễ đọc hơn - nó vừa nói, mắt vừa nhìn sang Dung đề phòng biểu hiện bất thường nhưng.... 

- không, đệ cho mượn đi, huynh không cho (thế là sao >_<) 



cả nó và Long nhìn Dung 1 cách hơi bị khó hiểu. Long vẫn với bộ mặt cáo già giả nai, quay sang nhìn nó, vẻ mặt như muốn nói: "nhỏ này hôm nay sao thế" 

- thôi đưa tớ mượn nhanh lên, tiết 2 có môn sử rồi, bả ấy gọi lên là tiêu lun 

nó đưa vở cho Long, nhìn Dung, thắc mắc sao cư xử lạ quá thể, nhưng cô giáo đã vào lớp làm nó quên luôn ý định hỏi han Dung. "môn hoá chết tiệt", nó thầm nghĩ 

cả tiết học Dung im lặng, nó hỏi gì thì Dung đáp, không nói nửa lời. nó thấy chán nên đành....cầu cứu muội muội của nó 

- Dung hôm nay tâm trạng quá muội ơi, làm sao đây - nó nói nhỏ (đang trong giờ học ai dám nói to, chết liền ^^) 

Linh nhìn qua Dung, lắc đầu rồi cắm cúi làm bài tiếp (chăm thế). nó nhìn Linh với con mắt hình viên đạn, rồi quay lên làm bài. 

giờ ra chơi 



Dung không ngồi 8 chuyện với tụi nó mà chỉ nằm xuống bàn. tụi nó nhìn nhau khó hiểu nhưng cũng chả nói gì. nó điên đầu quá đi, Dung bị làm sao thế này. Dung ngồi với nó đã 2 năm học rồi, nó đã quen nói chuyện với Dung trong giờ học. giờ Dung im lặng thế này nó biết nói chuyện với ai đây hả giời T_T (đi học gì chỉ nói chuyện riêng là giỏi^^) 

giờ sử 

nó đang lim dim, vừa ghi bài vừa ngủ gật thì Dung huých tay nó, đưa sang 1 mẩu giấy. nói qua 1 chút là nó và Dung tuy ngồi cùng bàn nhưng rất hay chuyền thư tay kiểu này, 1 ngày ít nhất cũng phải 1 tờ giấy (đúng là con gái ^^) 

"giờ bắt đầu chịu nói rồi đây" nó thầm nghĩ và mở tờ giấy ra xem

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét