Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 32


thời gian thấm thoắt thoi đưa, 1 tháng trôi qua nhanh không ai ngờ, không còn không khí yên tĩnh căng thẳng của những ngày kiểm tra, không còn những gương mặt buồn bã, thất thần, ngơ ngác. tất cả chỉ vỏn vẹn trong 2 chữ: "vui" và "chơi".

đồng nghĩa với điều đó là những trò quậy phá của khối 12 cũng nhiều hơn mọi khi, nghịch hơn, hư hơn, làm thầy cô bực nhiều hơn, nhưng trên hết, là đem lại niềm vui cuối của đời học sinh cho đàn anh chị sắp ra trường.



Lớp nó thi nhau tổ chức chơi rầm rộ từ cổng trường đến cửa lớp. Những ngày ôn thi tốt nghiệp căng thẳng cũng chả ai để tâm. Dù cho cô chủ nhiệm treo thưởng ai đi ôn đầy đủ sẽ được…..lì xì may mắn, nhưng cũng chỉ được 1 tuần lớp nức mũi được thầy cô khen ngoan nhất khối, sau đó là từng vụ bùng học, từ nho nhỏ cho đến to to, từ cá nhân đến tập thể, đi hiên ngang bất khuất như anh hùng áo trắng ^^



Áp lực thi cử đúng là có, không thể phủ nhận, nhưng cái ý thức rằng sắp không còn được ở bên nhau, không còn những vụ tranh nhau từng gói “mỳ trẻ con”, từng cái kẹo, không còn kêu gào thảm thiết tiếng ve kêu inh tai nhức óc, hay mong chờ hoa bằng lăng ngỡ như đã trụi cành lá vì bị vặt quá nhiều ra hoa. Vậy nên, chơi tạm thời được ưu tiên hơn học.



Thấm thoắt, thời gian cứ như con thoi, trôi qua mà không ai ngờ đến.

hôm nay là bế giảng năm học. sân trường rộn rạo người, nhạc vang khắp nơi, ai cũng bận rộn. zoom khẩn trương vào đối tượng chính. lớp nó đang chuẩn bị nào laptop, phông chiếu, máy chiếu (ký mượn của trường), nào đàn, trang phục. vẫn là đồng phục nhưng đã thêm phụ kiện nơ của con gái và cravat của con trai, lục tục chuẩn bị mất 1 tuần trong tranh cãi ầm ỹ của những cái đầu chủ đạo(nhớ lại ngày ấy T_T)

buổi lễ bế giảng vẫn bắt đầu bằng những thủ tục quen thuộc: chào cờ, diễn văn bế giảng, ông này bà kia phát biểu, học sinh cuối cấp phát biểu.....nghe cực kỳ buồn ngủ nên không đi vào chi tiết nữa.

cuối cùng....cuối cuối cùng.....cuối cuối cuối cùng, đã xong phần thủ tục, bây giờ bắt đầu thời gian trình diễn của các lớp theo thứ tự bốc thăm. lớp nó không hiểu hên xui thế nào mà khi bốc thăm chưa có chút rắc rối với nhạc cụ nên xin diễn cuối cùng, đành ngậm ngùi nhìn lớp khác diễn trong tiếng reo hò phấn khích của cả trường, lớp nào cũng độc đáo.

lớp Văn mở màn bằng điệu nhảy cực hiện đại, năng động, lớp Toán diễn 1 vở kịch ngắn làm mọi người cười lăn lộn, lớp Lý thì trình diễn ảo thuật, Lớp hóa lại có màn đơn ca hoành tráng, lớp Địa biểu diễn phác họa nhanh các.....di sản thiên nhiên thế giới=_=, lớp Sử cũng hát đồng ca, lớp Anh cực ấn tượng với bài hát tiếng anh mà chả đứa nào (thèm ) hiểu nhưng lại mặc trang phục truyền thống....quan họ. 2 lớp A1, A2 cùng nhau trình diễn 1 show thời trang tại trường với điểm lạ là con trai mặc trang phục nữ và ngược lại,cả thầy cô lẫn học sinh,dưới sân lẫn trong cánh gà đều phấn khích với tiết mục này, tiếng cười vang khắp nơi.

lớp nó, đang run lẩy bẩy phía trong,diễn cuối cùng, nhất là diễn sau phần quá hoành tráng vừa rồi, áp lực quả không nhỏ. nét mặt ai cũng biểu lộ sự căng thẳng tột cùng.

Trung tập hợp lớp, lên tiếng:

- đây là lần cuối cùng chúng ta được đứng trên sân trường, được là học sinh của trường. là lần cuối chúng ta được kề vai sát cánh cùng nhau, hãy trân trọng những giây phút sắp tới, làm nền tảng cho chúng ta có thể tự tin đối diện với ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời. tự tin và cùng nhau cố gắng hết sức, quên giải thưởng đi, vui hết mình nào!!!!!

bài phát biểu hay đột xuất của tên kém văn nhất lớp làm cả đám xúc động đậy, cùng nhau cổ vũ, nắm tay nhau bước ra sân khấu.

máy chiếu đã chuẩn bị, Tuấn vào vị trí điều khiển máy tính, nó bước đến sau đàn piano, Bảo và Long cầm guita 2 bên, lớp tập trung theo hàng. nhìn nhau động viên, phần biểu diễn bắt đầu.

tiếng guita vang lên giữa không gian im ắng, da diết như đang hồi tưởng lại những kỉ niệm xưa, sau đó tiếng piano thánh thót vang lên, đoạn dạo nhạc hòa hợp tốt đến không ngờ. nó vừa biểu diễn vừa thầm nhớ lại những buổi tập cãi nhau inh ỏi cả 3 đứa, thấy vui hơn vì biểu trơn tru. tiếng hát bắt đầu cất lên hòa cùng điệu nhạc:



Thời gian đừng như gió mải mê bay miết tới cuối trời.
Để chúng ta nói với nhau lời chia tay.
Ngày dần trôi còn bao giây ngày chia tay sắp hết rồi.
Thấy có ai đứng trên sân nhìn hoa rơi.
.........................
Ngày tháng cũ có bao điều đẹp tựa giấc mơ mới hôm nào.
Đừng xa nhé những yêu thương dành cho nhau.
Ngồi bên nhau, thêm trang lưu bút xanh màu.
Lén viết nhanh truyền tay.
Chiều nay ngồi trong lớp thầy cô như khác mọi ngày.
Khẽ lắng nghe tiếng kêu đồng hồ kia.
Bạn bè ơi ngồi bên nhau cười tươi lên xấu bây giờ.
Nói với nhau những ước mơ của ngày mai.
Cần bao phút bao kim giờ để thời gian sẽ quay trở lại.
Để lưu hết những kỷ niệm ngày hôm nay.
Này tim ơi, nghe đồng hồ gõ nhịp lòng.
Giữ cho nhau ngày hôm nay.

tiếng hát da diết, hợp với tiếng đàn đệm trầm bổng. giai điệu bài hát vang lên, dường như thời gian ngừng trôi,cả sân trường im ắng, đẩy mạnh lời bài hát. trên màn hình đang chiếu những bức hình đủ kiểu của cả lớp. nó không hát, nhưng vì ảnh hưởng của bài hát, nó bồi hồi nhớ lại những ky niệm xưa cũ.

nó nhớ những lần cả lớp trốn học đi chơi vào những ngày cuối năm, lén lút đi đường vòng để thầy cô không biết; nhớ những lần nó với Bảo đánh tay đôi nhưng sau đó lại thành ăn hôi tập thể chỉ vì nó có nhiều người "bảo kê"; nhớ trung thu năm nào lớp cũng tự sướng bằng cách tự coi mình là thiếu nhi, rước...xe đạp quanh phố.....

nó nhớ những chiều đạp xe đi dạo với Dung, cả 2 không nói mà chỉ tận hưởng cảm giác yên bình, nhớ những lần cãi nhau với Long, nô đùa với Bảo, những lần cùng nhau ngắm mèo nhà hàng xóm với Linh, nhớ những vụ tụ tập phá phách của cả nhóm, nhớ cả bí mật thu tay của nó và Dung đã đầy ắp thành 1 hộp to.

những kỷ niệm nhỏ nhưng khó quên. nó muốn khóc. nhưng chưa kịp ngăn nước mắt rơi xuống, nó đã thấy má mình ươn ướt, nó khóc mất ròi T_T. trong tiếng hát, nó nhận ra giọng nghẹn ngào của mấy bạn nữ, ánh mắt buồn của mấy tên con trai. cả lớp nó đều đang khóc cho những khoảnh khắc cuối cùng.

phía dưới, có lẽ đồng cảm với cảm xúc lớp nó tạo ra, không ít người lén lau nước mắt. nó mỉm cười nhìn sang, ít ra lớp nó đã truyền đạt được thông điệp cho tất cả mọi người.
giai điệu thay đổi, bài hát khác vang lên:

tình yêu sẽ luôn luôn còn mãi
tình bạn sẽ luôn luôn còn hoài
để ta sẽ mãi mãi khắc ghi một thời thơ ấu dấu yêu
1 điều ước tuy thật nhỏ bé
ta sẽ ước có nhau suốt đời
tình bạn sẽ mãi mãi không phai không phai bạn ơi!

nó, Bảo, Long, Tuấn cùng đứng dậy, vào hàng, nắm chặt tay nhau, cất vang bài hát cuối cùng, đem lại không khí vui vẻ, xua đi những giọt nước mắt nóng hổi vừa rơi. nụ cười trên môi mỗi người tỏa sáng rực rỡ.

lớp nó kết thúc màn biểu diễn trong sự cổ vũ nhiệt liệt của mọi người, nhìn nhau sung sướng
ngày bế giảng kết thúc, kết quả thắng thua đã không còn là điều quan trọng (nhưng tiết lộ cho bạn đọc,lớp nó đồng giải nhất cùng A1 A2^^). đọng lại trong tim những học sinh cuối cấp, là tình bạn, tình thầy trò,có thể cả cảm xúc và tình yêu trong sáng của thời học sinh.



Buổi liên hoan chia tay kết thúc bằng những trang lưu bút viết vội, những bức ảnh chụp tràn đầy tiếng cười. Lạ là, khi biểu diễn thì nước mắt như mưa, khi chia tay cả lớp không ai khóc. Có lẽ muốn lưu giữ những nụ cười của bạn bè cùng nhau san sẻ khó khăn trong 3 năm trời, nên tất cả đều vui hết mình.



Lớp dần tản đi hết sau những lời chúc nhau thi tốt, cùng hẹn nhau hội ngộ ngày thi tốt nghiệp không xa. Nó cùng hội bạn thân ở lại thêm chút nữa, lấy lý do dọn dẹp, muốn cùng nhau ở thêm dù chút cũng được.



Long vốn lười lao động giờ cũng chậm rãi thu dọn lại bàn ghế, khi ánh mắt chạm đến Dung, cả hai cùng nở nụ cười, quên đi những ngượng ngùng của lời bày tỏ.



Long dọn nốt rồi tiến đến chỗ nó, xoa đầu:



- Bác về trước nhá! Hôm thi tốt nghiệp thi cùng địa điểm với con, khi ấy gặp lại!

- Vâng hihi! Bác về nha, nhớ phải liên lạc đấy!

- vâng thưa cô, tôi biết rồi!



Nói xong Long còn tranh thủ véo má nó lần cuối rồi mới chạy bắn ra ngoài trốn đòn trả thù. Nó quay qua Dung, cười tươi nói:



- Huynh, về đi chứ! Sao còn đứng đây?

- Đã xong đâu? – Dung nhìn nó ngơ ngác

- Về cùng Long đi! – Nó đẩy Dung ra cửa, vỗ vai động viên – xa nhau đến nơi rồi, dù cho 2 người chưa rõ quan hệ, vẫn phải tranh thủ chứ, ngày tốt nghiệp cũng chỉ gặp nhau 2 buổi thôi, mỗi đứa 1 nơi rồi!

- Đệ….thì sao? – Dung áy náy, còn hơi do dự nhìn nó, vốn dĩ cũng muốn được đi cùng nó thêm càng nhiều càng tốt

- Còn tối nay, đệ sẽ qua nhà huynh mà! Mai huynh mới về, lo gì! Đi đi!



Dung mỉm cười nhìn nó, rồi cũng nhanh chóng cầm túi đi nhanh ra ngoài.Nó chào tạm biệt vài người bạn nữa, rồi lững thững đi hỏi lớp.



Vừa ra ngoài thì gặp Bảo, cậu nhìn nó, mỉm cười, rồi lại gần nói:



- Lần này tạm biệt không biết khi nào mới gặp lại, thi tốt nghiệp lại ở khác địa điểm, vậy nên….

- Định chúc may mắn hay tạm biệt luôn thế?- nó cắt ngang, cười bí hiểm

- Cả hai! – Bảo cũng cười, xoa đầu nó – làm bài tốt, cố gắng đậu Đại học nha!

- Còn xa lắm à!!!

- Ừ, còn xa, nhưng cũng sắp rồi!

Cả hai thoáng chốc chìm vào im lặng, Rồi bất ngờ Bảo tiến đến, ôm nhẹ nó. Nó bất ngờ, đôi tay lúng túng không biết làm gì



- Cái ôm này….dành cho tình bạn của hai đứa mình, và mong rằng cậu sẽ vững bước chắc chắn đến tương lai. Đừng quên, tớ mãi mãi đứng bên cạnh cậu, sau này có cô đơn, cũng phải gọi cho tớ, đừng tự kỷ một mình, biết chưa???



Bảo dặn dò nó tỉ mỉ, cứ như sẽ không bao giờ được nói nữa. Khóe mắt nó cay cay, nó đưa tay lên ôm lấy tấm lưng to lớn của cậu bạn thân. Một cái ôm tạm biệt, hẹn ngày tái ngộ, cái ôm của tình bạn, của những cảm xúc không nói thành lời.





Sau đó nó cùng Bảo đi xuống sân trường. Vừa đi nó vừa tranh thủ ngắm lại từng ngóc ngách, từ nhỏ đến lớn của ngôi trường đã giúp mình trưởng thành, nơi chứa đựng niềm vui, nỗi buồn của tình bạn, cả những rung động của mối tình đầu. Vậy là….phải rời đi thật rồi đấy! Cánh cổng trường cao vời vợi mọi ngày ra về thấy hào hứng nhưng nay lại cảm giác nghẹn ngào trong tim.



Nó nhìn ra ngoài, bước chân khẽ dừng 1 nhịp. Minh đang đứng chờ nó cùng chiếc xe đạp, mỉm cười động viên, dường như thấu hiểu cảm giác của nó, cũng như bất cứ học sinh cuối cấp nào lúc này. Bảo siết tay nó, rồi nhanh chóng buông ra, trước khi đi vẫy tay chào nó lần cuối, kèm theo nụ cười đặc trưng của mình. Đến gần Minh, cả hai còn bắt tay và ôm nhau 1 lần. Nó bước từng bước đến bên Minh.



- Sẽ còn quay trở lại mà! – Minh cầm ba lô cho nó, nhẹ nhàng nói

- Tớ biết chứ, nhưng……khi ấy, sẽ không còn là danh nghĩa học sinh nữa!

- Ngốc quá, một khi đã học tập và lớn lên ở đây, chúng mình sẽ mãi mãi là học sinh của trường và của thầy cô!

- Ừ, đúng ha! – Nó cười tươi

- Về thôi! – Minh nhẹ nắm tay nó, cùng nó đi những bước vững chắc rời khỏi khuôn viên tường.



Tạm biệt nhé, ngôi trường thân yêu, hàng cây, ghế đá, lớp học. Thời học sinh trôi qua chỉ trong cái chớp mắt, mỗi con người đem theo những bài học vô giá về tình bạn, tình thầy trò được vun đắp nơi đây như 1 hành trang bước vào đời.

Đang đợi chúng ta trước mắt là 2 kỳ thi quan trọng quyết định số phận mỗi con người, cùng nhau sát cánh, vượt qua mọi khó khăn. dù cho mỗi người mỗi nơi,xa cách ra sao, tình bạn mãi mai trong tim. mãi luôn là những người bạn tốt.

Đời học sinh nhiều mộng mơ, nhiều hoài bão đã kết thúc. ai ai cũng cố lưu giữ lại những hình ảnh 3 năm gắn bó dưới cùng 1 mái trường càng nhiều càng tốt



Bạn thân yêu, cùng nhau tiến về tương lai, luôn lạc quan, yêu đời, và đừng quên có những người bạn thân thiết bên cạnh mình nhé!!!!!!!!!!!!!!!!!

END

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét