dư âm của chiến thắng vẻ vang còn đọng lại đến ngày hôm sau, sân trường cũng tràn ngập bãi chiến tích, thêm việc cho cả trường làm ngay đầu giờ. hôm nay là 8/3
từ sáng sớm, nó tung tăng đến lớp, tâm trạng cực kỳ tốt lành. lâu lắm mới vui như thế. nhờ có hôm qua mà nó cảm thấy lớp mình đoàn kết hơn hẳn.
vừa đến đầu hành lang đã thấy con giá lớp nó tụ tập đứng ngoài, chuyện gì vậy???? Dung lại quên mang chìa khóa mở cửa lớp à? đến gần thì trên tay ai cũng đang cầm 1 bông hoa giấy màu xanh trời, cực lung linh long lanh
- tặng cậu 8/3 nè!
chưa kịp cảm thán Phương đã chìa ra trước mặt nó 1 bông tương tự. hóa ra là quà do Phương tự làm. nó cảm ơn rồi so sánh xem bông mình đẹp nhất không, bó tay. Trung thì lại gần lấy balo của nó đem vào lớp, cấm bén mảng đến gần lớp khi chưa có sự cho phép rồi lại ra canh chừng lũ con gái xem đứa nào rình mò xem trộm không.
giờ nó mới biết mọi người đứng đây cũng vì lý do có lớp mà...chả được vào. ai cũng tò mò không biết con trai năm nay sẽ làm gì đây?!
Dung đứng cạnh nó thì thầm:
- đệ có nghĩ mình sẽ nhận được quà không?
- quà hả - nó ngẫm nghĩ - xem tình hình này chắc con trai lớp mình chuẩn bị gì hoành tráng lắm, rất đáng để hi vọng hehe
- hâm à? - Dung nạt - ý huynh là.....Minh cơ
- à...... - nó cúi đầu - có là gì đâu mà đòi có quà chứ, huynh chỉ biết xát thêm muối, vắt thêm chanh vào tim đệ
- huynh có ý gì đâu, hỏi thôi
- huynh có không?
- có gì?
- Long tặng không?
- có là gì của nhau đâu (giống nhau)
- nhưng vẫn có cho xem
- ai bảo đệ thế?
- con trai lớp mình tặng quà, thì dĩ nhiên có phần Long, nói chung là huynh sẽ có quà Long tặng
- suy đoán linh tinh - Dung lườm nó
- mời mọi người vào lớp - tiếng Trung vang lên khi đã đếm đủ quân số nửa còn lại của lớp. cả lũ kéo nhau vào không biết có vụ gì đây
vừa đến cửa lớp thì.......BÙM!!!!!!!!!!!! 1 chùm bóng bay hạ cánh thẳng xuống đầu Dung vì trót dại đi vào đầu tiên.
- oaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!
hơn chục cái miệng đồng thanh la to. hoành tráng quá đi. không thể tưởng tượng đây lại là tác phẩm của đám con trai chả ai khéo tay. cái gì vậy?????
trên trần nhà, và cả....cánh quạt trần, đều được bao phủ bởi đủ các thể loại bóng bay, bảng đen đã được vẽ vời đủ 14 girl theo xu hướng...hài kịch hóa. cả lũ lâu nhâu xem có nhận ra đứa nào với đứa nào hay không rồi cùng nhau phá ra cười ầm ĩ
trên bàn mỗi người có 1 bông hoa hồng, bonus thêm vài cái kẹo mút.
quà không có gì nhưng chính vì sự chuẩn bị chu đáo và mới lạ của con trai khiến con gái tụi nó cảm động hết lượt, chạy về chỗ mình nhận phần thưởng.
- trùi ui yêu con trai lớp mình thế!!!!!!!! - Ngân
- không ngờ đấy!!!!- hà
- nhìn thế mà tận tình quá cơ, năm nay mùng 8/3 zui nhất đấy
nghe khen ngợi bay khắp nơi làm lũ giặc mọi khi biến thành bụt hết, rồi đến màn kể lể
- phải vất vả lắm mới làm được như thế này đấy! _ trung ngồi nhìn thành quả
- hôm qua cả lũ phải trèo tường vào, lén lút trốn bảo vệ để trang trí, không dám bật đèn sợ bị phát hiện, như đi ăn trộm, sáng lại phải dậy sớm làm nốt nữa, hix, thiếu ngủ - Bảo ngáp ngắn ngáp dài kể lại hành trình gian nan
- tớ cắt giấy còn sưng hết cả tay đây này - Long chìa ra chiến tích
- cắt giấy làm gì? - nó quay qua hỏi
- làm gì à? biết ngay đây
nói rồi Long rút trong túi ra súng.....cao su tự chế bằng.....móc quần áo O_O, nạn đạn, giơ lên trời, ngắm bắn và.....khai hỏa.
1 quả bóng vỡ ra khiến hàng trăm giấy vụn li ti rơi xuống như mưa. ai cũng trầm trồ khen ngợi ngửa cổ hứng lấy hứng để.
kết quả của 1 ngày lao động vất vả đã được đền đáp bằng nụ cười của con gái, niềm vui của cô giáo, kéo theo tiết học của cô chủ nhiệm biến thành.....sàn biểu diễn ca nhạc, solo có, tập thể cũng có luôn, quấy rầy cả lớp hàng xóm vẫn học chăm chỉ.
chỉ tội cho Phương với Hà, lãnh hậu quả to đùng là hôm sau đến phiên trực nhật phải dọn dẹp hết đống rác thải phủ kín sàn nhà.
nó vừa đi vừa cầm hoa hít hà, cười toe toét với Dung, niềm vui càng nhân đôi vì bất ngờ của lớp nó. lâu lắm mới được thư giãn đầu óc như thế này.
đứng chờ Dung nộp sổ đầu bài, nó ngắm nghía xung quanh, đâu đâu cũng thấy hoa. ước gì mình được "ai đó" tặng bó hoa to đùng nhỉ?
- Khanh!!!!! tặng cậu
ước gì có nấy hay sao mà mắt nó bị che đi bởi 1 rừng hoa. nhìn lên, cả Minh và Bảo đều đang chìa bó hoa rõ to trước mặt nó. nó ngơ ngác hết nhìn người này đến người kia trong khi Minh đang đấu mắt trực tiếp cùng Bảo, không ai nói năng gì. thấy tình hình chiến sự căng thẳng, nó cất tiếng:
- hai người.......
chưa kịp truyền đạt hết, nó lại bị cả 2 nhảy vào họng ngồi
- tặng cậu!
lại còn đồng thanh nữa chứ, có chuyện gì xảy ra thế này????? nó bối rối thành ra ấp úng:
- cảm....cảm ơn.....hai......hai người nhá
rồi cầm lấy 2 bó hoa chạy thẳng ra phía Dung không dám quay đầu lại, nó không muốn ai thấy vẻ mặt ửng đỏ như gấc chín của nó. nếu biết hôm nay ước thiêng thế nó đã ước điều gì to tát hơn rồi huhu!!!!!
Minh và Bảo nhìn bóng nó đi khuất, lại quay sang đấu mắt. mãi cho đến khi Long xuống kéo 2 người về thì trận chiến mới kết thúc
- đệ sướng nhá - Dung nhìn nó trêu chọc - được tận 2 người tặng, khỏi lo năm nào cũng không có gỉ rồi nhá
- huynh muốn không đệ cho - nó vẫn còn đỏ mặt - huynh cứ thử như đệ xem, không thể nào đối diện được tình hình lúc ấy hix
- huynh biết mà - Dung vẫn cười cười. biết biểu hiện của nó đã đành, còn biết trước cả sự việc này ý chứ hô hô hô
- này!!!!!
- gì????
- nếu......có 2 người cùng thích đệ, cùng tỏ tình với đệ, thì đệ chọn ai?
- hỏi gì lạ thế? đệ không thu hút đến mức nhiều người thích thế đâu, 1 người còn chả xong
- huynh đang bảo nếu thôi mà
- đệ chịu, phải xem tình cảm với ai hơn, ai dành cho mình nhiều tình cảm hơn nữa nó nghĩ ngợi
- ví dụ 1 người đệ thích, 1 người thích đệ?
- người ta bảo.....nên chọn người thích mình sẽ bớt đau khổ, nhưng.....đệ vẫn muốn chọn người đệ thích hơn
- ừ!
Dung nghe xong câu trả lời, không hỏi thêm gì nữa. nếu là nó, chắc Dung cũng sẽ lựa chọn như thế, dù mình có phải chịu đau khổ hay không. nhìn nó vẫn can đảm đối diện sự thật, Dung thấy hổ thẹn vì đến cả tự tin cũng không có. chuyện của nó sẽ ổn, Dung biết. bây giờ Dung phải quyết định chuyện của mình thôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét