trường nó (theo như lời học sinh) là cái trường kỳ lạ nhất quả đất với luật lệ không giống ai, suy nghĩ của BGH cũng khác người, và nhất là....thầy cô càng kinh khủng hơn, dĩ nhiên nói cũng phải công bằng chút thì chỉ 1 số thôi. ví dụ hả? có ngay đây
lớp nó, đang giờ học hẳn hoi nhá, thế mà học sinh nằm la liệt, ngủ hay không không biết, có người còn hiên ngang lôi "dế iu" ra nghịch ( vẫn không gan đến nỗi công khai đâu), có người thì.....tám thẳng thắn. cô giáo ư? đừng nói còn hơn! cô vẫn cứ thao thao bất tuyệt trên bảng cô không hề "tớc nơ" (cụm từ lớp nó hay dùng để **** khéo ai) đến nỗi không biết học sinh làm gì đâu (được thế đã phúc đức). ngược lại, biết rất rõ nhưng.....vẫn giảng được. có lớp học nào như thế này không. kỳ quái. nhưng tụi nó cũng thầm canh thiu bà cô này vì đỡ phải học, lại ngủ xả láng nữa.
nó, cũng như bao người khác, không thể nghe giảng vì....không khí lớp trầm lắng thế này dễ ru ngủ, và cô giáo đáng kính không hề được lòng học sinh tẹo nào. nhưng khác với mọi hôm, nó không ngủ ngon lành được. sao ngủ nổi khi mà ngày nào Dung cũng nhắc nhở nó cái vụ bày tỏ nỗi lòng. mệt. bà Dung này cậy mình nói ra được rồi nên giờ ăn hiếp người ta quá đáng (dù vụ tỏ tình chỉ là giả ^^). nó tức nhưng không dám cãi vì 2 đứa đã hứa với nhau thế rồi. khổ quá (ngây thơ cả tin mới thế chứ kêu ai ^^). nó suy nghĩ mãi mấy ngày nay mà không biết làm thế nào để nói ra 3 từ rất ngắn gọn và đơn giản ấy. khó quá đi!!!!!!!!
sắp nghỉ tết rồi .nó nhận được tối hậu thư của Dung là phải nói trước khi nghỉ tết. điên >"<
bất chợt, nó nhìn sang người cũng đang ngủ say sưa bên cạnh nó. ông này cũng được gái tỏ tình ^^, tuy không hẳn như thế, theo lời khai (giả) của 2 người thì Long nói trước nhưng Dung lại có ý trước, xem ra cũng có giá trị lợi dụng để tham khảo. hay hỏi thử xem thế nào nhỉ. nghĩ là làm (gan to thiệt O_O), nó lay gọi Long dậy bằng được, bất chấp sự phản kháng mạnh mẽ.
- gì nữa? có chút thời gian hiếm hoi cũng làm phiền, trước đây ngồi cạnh Trung nó có làm thế đâu (đấy là con trai mừ ><)_Long cáu nhặng xị với nó
chờ cho Long tỉnh ngủ +nói hết + xuôi xuôi, nó mới vào vấn đề:
- bác cho cháu hỏi hồi trước, lúc nghe Dung tỏ tình ý, bác cảm thấy thế nào? - thẳng thắn thật đấy ^^
- tỏ tình gì? Dung nói lúc nào? bác đây thiên tình sử mười mấy năm trong trắng chưa mối tình vắt vai đây (khiếp ><)- vẫn còn buồn ngủ, Long nói ngay không thèm suy nghĩ
- ô hay! nhìn bác thông minh sáng sủa mà ngu nhỉ?(O_O) lại còn giả vờ nữa hả? không chịu nói ah, cháu không cho ngủ đâu đấy! cháu mách Dung bây giờ
nghe câu nói cực sốc nó vừa chém, Long mới ngớ người, nghĩ suy vài phần giây, Long àh 1 tiếng rõ to, ra vẻ đã hiểu
- uhm thì... - Long ngập ngừng, nói thế nào thì nhóc này mới tha nhỉ. vì Dung có tỏ tình đâu mà biết, Long cũng chả có tỉnh tò với ai bao giờ, chỉ dừng lại ở thích thầm thôi (bác cháu giống nhau nhỉ :s). vận dụng hết trí tưởng tượng cùng tài nói phét, Long mới thốt ra vài câu
- uhm, ban đầu là...ngạc nhiên (chắc thế), sau đó....sung sướng (đúng hem ta), rồi thấy ngượng (con trai chắc thấy thế), rồi......can đảm bày tỏ, sau đó là hồi hộp, xấu hổ (mình cũng siêu ghê). thế thôi (chắc hết rồi)
* chú thích* phần trong ngoặc là suy nghĩ của Long
- thế thôi ah? - nó tỏ vẻ thất vọng - thế bác nghĩ sao về việc con gái mà tỏ tình trước?
- cũng....bình thường (thấy hơi kỳ thì đúng hơn). ai nói trước chả được, miễn là......nói ra cho nhau biết (tha cho con đi mẹ T_T). thế thôi. mà cháu hỏi làm gì?
- ah..uhm... - đến lượt nó ấp úng - cháu hỏi để biết tâm lý con trai thế nào thôi, thôi bác ngủ tiếp đi (hỏi nữa không khéo ổng lại nghi ngờ thì chít nó)
Long tiếp tục sự nghiệp xây dựng...giấc mơ, nó vẫn ngồi đoá suy ngĩ. không được, tính Long vốn thoải mái xuề xoà, lại hơi vô tâm. phải đi hỏi thêm người khác (khôn đấy, đã trải qua đâu mà đi hỏi người ta chứ =_=)
giờ ra chơi, nó chạy lên chỗ Dung:
- huynh đổi chỗ cho đệ tiết này, đệ có vấn đề muốn hỏi Du tẹo, nhá
nó chắc chắn Dung đồng ý, cơ hội ngồi cùng Long hiếm lắm mới có , ai dám bỏ lỡ. thế mà nó nghĩ đúng thật, Dung gật đầu không cần suy nghĩ
vào giờ học được 15p, nó bắt đầu hỏi Du y như đã hỏi Long. câu trả lời là:
- thường thì con trai hay nói trước. nhưng nếu con gái nói trước cũng hay, cũng ổn mà. ai nói chả vậy. đôi khi con trai cũng nhát, cũng rụt rè chứ có phải lúc nào cũng đao to búa lớn đâu (đúng ha!). nói chung chỉ cần 2 người thật lòng, ai chủ động chả thế. mà con trai được con gái bày tỏ lại sướng quá ý chứ, chứng tỏ sức thu hút của mình mà. nếu là bố, nếu được người ta bày tỏ, may mắn nữa là người mình cũng để ý thì chắc.....ôi ôi ( ngước mặt lên trời mơ mộng không thèm nói nốt)
Du có khác, suy nghĩ nghiêm túc, chín chắn thật. nhưng nó vẫn cần thêm lời khuyên
thế là cả ngày hôm đó, nó chỉ có mỗi 1 việc là đi gạ đổi chỗ với mấy nàng trong lớp để hỏi ý kiến các chàng. lớp nó ít boy nên cũng không nhọc công lắm, nó cũng chỉ hỏi những ai nó thân thui, phải hỏi khéo để tránh bị nghi ngờ rồi tai nọ qua tai kia đồn ầm khắp lớp thì chỉ có thiệt thân. nó cũng biết đường rút kinh nghiệm từ vụ của Dung và Long rùi. kết quả thu được sau 1 buổi chạy như ngựa:
Bảo: ui, vấn đề này tớ chịu, chưa nghe con gái tỏ tình bao giờ. nhưng....người ấy mà tỏ tình với tớ thì tớ nhận lời luôn......dĩ nhiên đấy là người tớ thích, không thích thì cá chuồn đi cho nhanh (vô dụng thế!!!!!!!!). cậu định tỏ tình với ai hả? (lượn ngay lập tức, tránh bị điều tra)
Trung: con gái ai đi nói trước. phải để con trai nói. để con trai chứng tỏ tình iu (khiếp ><) và chứng tỏ chí nam nhi chứ lại, cái oai của đấng nam nhi quan trọng lắm. con trai mà để con gái nói trước thì mất cả thể diện, phải nói để cho thằng khác thấy mình ngầu như thế nào, dọa chúng nó cấm bén mảng đến người của mình....bla....bla....bla (èo, biết thế không hỏi, hành hạ lỗ tai nghe diễn thuyết ><)
Thành: ai nói chả như nhau (ngắn gọn đến dễ sợ >"<)
Tuấn: uhm, cái này thì tớ thấy con gái nói trước cũng hay hay, thú vị phết. làm nâng giá trị của con trai, giúp con trai thấy mình thu hút phái đẹp, giúp con trai tự tin hơn, giúp cho cánh đàn ông đỡ được gánh nặng luôn luôn là người phải làm trước, phải nhận phần khó khăn trước, phải làm những việc nặng nhọc trước, những việc nhẹ nhàng cho con gái mà chả thể kêu ca gì, không làm lại bị kêu là ái nam ái nữ, đàn bà. con gái phức tạp thật. (lạc đề trầm trọng roài ông ơi >"<)
cuối cùng, Quân: sao tớ biết, hỏi đứa nào có kinh nghiệm ý ><
thế đấy. lũ con trai lớp nó là cái giống gì mà chả giúp nó mở mang đầu óc hay nghĩ ra kế hay nào hết, ngược lại còn làm dơ bẩn đầu óc trong sạch của nó <_<
đi khắp nơi mà chả được tích sự gì, nó thở dài thuồn thuột. đang bực thì chớ Dung lại bắt đầu:
- sao, hỏi được nhiều chưa. quyết định chưa?
- chưa, huynh đừng thêm dầu vào lửa, thêm súp vào nồi canh - nó gắt
- không nhanh bị cướp thì sao? lúc sáng huynh thấy Minh nói chuyện với 1 đứa con gái, vui vẻ lắm!
Dung nói với giọng không thể bình thường hơn nhưng đâm trúng chỗ nhọt của nó, làm nó lo lắng, hỏi Dung đủ điều. giờ thì đến Dung bị nó hành (biết thế không trêu tức còn hơn, Dung thầm mắng mình).
2 đứa vừa đi vừa nó nhau chí choé mà vẫn không giải quyết được gì, đầu óc nó vẫn rối như tơ vò, làm gì bây giờ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
yêu với chả đương, mệt óc >"< (vậy mà cứ đâm đầu vào)
-thôi nghĩ ngợi gì, càng thêm chần chừ, cứ đưa thẳng tay cho người ta rồi chạy 1 mạch là được - Dung giúp nó giải quyết khó khăn bằng ý kiến...chả khả quan tí nào
- huynh nói dễ ta. đứng trước mặt cậu ấy đệ đã run như chết rét rồi, chứ chưa nói đến việc chìa tay ra tặng quà là 1 việc cực khó khăn như leo đỉnh everest nhá.
- đệ nhát thế, dù cho quà có xấu thì ít ra người ta cũng ấn tượng lòng dũng cảm của mình, tấm lòng của mình chứ, dù có từ chối cũng không phải lời từ chối phũ phàng đâu, thất bại là mẹ thành công
- ừ, thất bại là mẹ. nhưng chưa kịp cho ra thằng con thì bà mẹ già ấy đã đè đệ bẹp dí rồi - nó vẫn rầu rĩ
- thôi nhá, không nói nhiều, cuối tuần này kết thúc chương trình học rồi, hôm đấy phải làm, huynh sẽ hộ tống. tuần sau nghỉ tết rồi, tận 10 ngày mới đến lúc Minh trả lời, lo gì
- huynh nhất quyết khiến đệ ăn tết mất ngon thế hả?????????
-đâu, giúp đệ ăn tết nhẹ nhàng thì có. đỡ phải đau đầu suy nghĩ còn gì
- biết thế đi - nó xua tay chấm dứt chủ đề muôn thủa
Dung nhìn nó chỉ biết cười
"nếu đệ thành công thì tốt quá, biết đâu huynh lại có can đảm tỏ tình thật ^^"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét