Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 19


sau 2 ngày dài nghỉ ngơi dưỡng sức ở nhà, nó đã đến trường trở lại. nhờ công sức mama chăm sóc, công của Dung, Linh đến chơi thường xuyên cho nó đỡ buồn, Long, Bảo thì liên tục làm nó cười. hiện giờ sức khỏe của nó đã hồi phục, tuy giọng vẫn chưa thoát khỏi kiếp vịt nhưng ít ra nó đã có thể quậy phá mọi người như trước ^^. thêm vào đó, kết quả thi thử khá tốt, càng làm nó phấn chấn hơn. vậy nên nó rủ rê Dung, dĩ nhiên đi kèm phụ kiện không bán rời là Long, đi ăn chơi 1 bữa. mấy người khác đều có kế hoạch riêng nên đánh lẻ hết, chỉ còn lại 3 người. thông qua Long nó cũng biết Minh làm bài tốt (Minh mà ^^), càng thêm sung sướng hơn.

thời tiết không có vẻ gì là ấm dần lên dù đã cuối tháng 1 (ấm được mới tài ^^). tuy nhiên nó lại thích thế, tín đồ mùa đông như nó thì càng mong mùa đông kéo dài mãi càng tốt,sắp được nghỉ tết nữa chứ ^_^

nói huyên thuyên thế thôi, đi gặp các nhân vật chính nào

trong 1 quán trà sữa được bài trí cực sáng sủa, rất teen, rất thu hút ánh mắt của khách qâ đờng. bên trong quán, ngay phía ngoài thui, 2 con nhóc đang nói chuyện cười đùa ầm ỹ, làm rộn lên cả cái quán đang yên tĩnh.

nó và Dung (tất nhiên). Long đang bận vào....WC. hôm nay nó nhất quyết bắt 2 người khao một chầu vì sự kiện to lớn là kết thúc thi cử, chuẩn bị nghỉ tế (thế sao nó không khao ?_?). chưa khỏi ốm hẳn nhưng nó viện cớ hôm nay khá ấm áp để kéo Long và Dung đi, mặc cho ánh nhìn không mấy dễ chịu của 2 người. xem nó và Dung đang nói gì mà vui thế

- haizzzzzzzzz, no quá - nó ngồi vỗ vỗ cái bụng đã ních đầy đồ ăn - uống gì tráng miệng chứ huynh nhỉ. cô ơi! - không thèm hỏi ý Dung, nó gọi luôn chủ quán - cho 3 cốc trà sữa nha cô, tất cả đều dâu

không hiểu nó lấy quyền hành gì mà chọn khẩu vị luôn cho cả Dung và Long. đến khổ với nhóc tham ăn. bấy giờ nó mới quay qua Dung hỏi thăm tiếp:

- chồng huynh đi lâu thế, chắc đi nặng ^^. huynh có cần vào hỏi thăm không (oá ><)

- không, đệ đùa dai nhỉ - Dung tức tối nhìn nó. từ sau khi thi xong đến giờ Dung và Long ngày nào cũng bị nó hành lên hành xuống bằng cách này. nó lại cứ nói bóng gió làm cho Dung lo sợ mọi người sẽ đoán ra. nhóm nó bà tám siêu hạng nên ai cũng tinh tường mấy vụ tình cảm thế này. Dung quen nó lâu còn không chịu nổi, thế mà Long thì chả biểu hiện gì, ngược lại còn quay qua trêu lại nó nữa chứ. không hiểu Long vô tâm thật hay không thèm để ý nữa..

- mà huynh có chuyện đây -Dung nghiêm túc nhìn nó

- uhm, huynh cứ nói - nó vẫn đang ngắm nghía nhìn thực đơn, trả lời qua quýt(định gọi nữa sao trời >"<)

- đệ không định bày tỏ với người ấy ah?

câu này có tác dụng kinh thật, làm nó tập trung vào Dung ngay lập tức. nó bàng hoàng hỏi

- huynh nói lạ thế? sao đệ phải bày tỏ làm gì?

- đệ nói hay nhỉ - Dung lườm nó - tụi mình chả từng hứa với nhau nếu 1 trong 2 bày tỏ thì người kia cũng phải làm theo còn gì? định giả vờ để thoát tội hả?

chết rùi, có vụ này sau. mặt nó nhăn như khỉ ăn ớt , sao không nhớ gì thế này ><

- ah..uhm...thì.....đệ....sẽ nói....nhanh thôi, không sớm thì muộn, không bây giờ thì....mai sau ^^

- định ra trường mới nói chắc - Dung cắt lời nó - huynh đã can đảm nói ra và kết quả cũng...tốt. giờ đến lượt đệ. đệ từng bảo huynh dù kết quả ra sao thì cũng phải đối diện 1 lần còn gì

- nhưng mà huynh khác. Long nói trước mà, có phải huynh đâu, huynh dễ thở hơn đệ nhiều chứ

- nói gì thì nói thì mình cũng nhất trí chỉ cần 1 người thành công người kia cũng sẽ cố gắng thế còn gì. đừng có cố cãi nghe chưa?

hix biết thế nó k nói vậy. ban đầu nó nói thế để Dung thêm can đảm, thậm chí khi Dung bắt nó cũng phải nói, nó vẫn không lo vì nó thừa hiểu lá gan của Dung....không được to cho lắm. ai mà ngờ.............

- hay đệ chỉ biết nói mà không biết làm - Dung công kích nó

cái gì???????????? chưa có gì mà nó không dám hết nhá. kể cả tỏ tình hộ Dung (chỉ gián tiếp) nó còn dám nữa là (chuyện người khác bà ơi =_='). lửa tự ái bừng lên trong óc nó

- được rồi - nó dứt khoát - đệ sẽ nói, được chưa? trước khi nghỉ tết đệ sẽ nói...và nghe câu trả lời khi đi học lại sau tết (khôn ghê, đỡ phải ăn tết trong nỗi buồn^^)

- được rồi, đệ nói là làm đấy nhá - Dung cười nhìn nó nham hiểm. cùng lúc đấy Long quay trở ra ( đúng lúc thế O_O)

- sao rồi, ăn uống no nê chưa? - Long hỏi hồn nhiên trong khi đó phục vụ đang mang đồ uống ra
Long trố mắt hỏi nó với Dung:

- ai gọi thêm món này đây? ăn nổi nữa không mà gọi thế?

- cháu! - vừa hút sồn sột, nó vừa thừa nhận - có đến 2 người chủ chi tội gì không gọi, phí của

nó thản nhiên uống tiếp trong cái nhìn nổ lửa của Long.

uống nhiều quá hay sao mà lúc chuẩn bị ra về, nó phải phi ngay vào WC của quán >"<

Long và Dung nhìn nó ngán ngẩm. Long hỏi:

- sao rồi, Khanh có nói gì về chuyện ấy ấy không? bạn bè chắc cũng tâm sự chứ

- uhm, cũng không nói gì nhiều lắm - Dung không dám nói với Long vụ kia, sợ bị lộ tình cảm dành cho Long thì nguy hiểm (thế mà không tranh thủ luôn >_<). thế còn người kia thế nào? - Dung đánh trống lảng

Long thở dài, kể lể (con trai mà cũng 8 nhiệt tình thế ^^)

- hôm thứ 5 ý (hôm thi cuối cùng), Khanh vừa rời khỏi phòng thi 1 lúc thì hắn cũng ra theo, chắc muốn biết tình hình thế nào. tớ nhìn theo để xem có gì xảy ra không (thực ra là tò mò quá ><). thấy hắn đứng đơ ra ở ban công, cứ nhìn chằm chằm cái gì đấy. 1 lúc sau thì xách cặp đi thẳng. chả hiểu gì luôn

- thái độ thế nào? -Dung sốt sắng hỏi (2 người tò mò như nhau ^^)

- uhm... -Long ngẫm nghĩ - hình như có vẻ buồn bực gì đấy, thất vọng gì đấy, tớ chịu, cái này con trai có bao giờ để ý đâu mà hỏi

Dung bực mình nói:

- không để ý nhưng đang giúp người ta nhìn kỹ tý chứ! (ôi ôi sao nói nặng với người mình thích thế là sao >"<)

- được rồi, lần sau sẽ để ý - Long khó chịu

- ah nhớ rồi, hôm đấy, theo lời Khanh kể thì hình như Du đưa nó về - Dung nói tiếp, làm Long quên luôn bực tức, dỏng tai lên nghe - ban đầu Khanh định nhờ tớ chở về vì mệt quá, nhưng Du cũng xong sớm nên...có khi nào.....

Dung và Long nhìn nhau, đoán già đoán non

- 2 anh chị nhìn nhau đắm đuối thế đủ chưa? về được chưa?

giọng nó vang lên làm cả 2 giật mình. nó thấy thế càng cười gian, hehehe, bị bắt quả tang nên ngượng đây mà (hiểu lầm càng ngày càng sâu ^^). đã thế trêu tiếp cho biết mặt (chơi ác thật đấy ><)

- thôi bác hộ tống Dung về, cháu đi đường khác cháu về 1 mình cũng được - nó vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Dung khiến Dung chỉ biết cười đau khổ. lại nghịch rồi!!!!!!!!

- thôi không phí phạm thời gian, cháu về trước. bác đi chậm chậm, cứ bình tĩnh nói chuyện, nhá!
nó vọt thẳng ra cửa, để lại Long ngáo ngơ nhìn theo, Dung đỏ mặt tía tai

- haizzzzzzzzzz, bao giờ mới lớn. thôi cũng được - Long đứng dậy xách balo - có thêm thời gian bàn bạc. đi thôi!!

Long ra quầy thanh toán rồi dắt xe cùng Dung về

sau khi gán ghép thành công. nó đang đạp xe chầm chậm vừa ngắm cảnh vừa hít thở khí trời. mọi việc dạo này rất...mưa thuận gió hòa, sóng yên biển lặng. vậy là tốt, quá tốt.

sắp đến va lung tung. vì trót hứa với Dung nên nó phải làm gì đó thôi, ít nhất cũng phải giảm nhiệt huyết sôi sục của Dung xuống. hay nhân dịp này nói luôn nhỉ? nhưng liệu Minh có nhận hay không đây????? nó nghĩ đăm chiêu

một cú đập nhẹ vào vai làm nó giật mình. quay sang bên, nó càng ngạc nhiên

- nghĩ ngợi khi đang đi xe dễ va chạm lắm đấy nhá - Minh đi song song với nó, mỉm cười tươi tắn
nó tạm thời shock vì 2 điều: sự xuất hiện bất ngờ của Minh, và nụ cười mê hoặc của Minh (nó vẫn chưa thể nào miễn dịch được)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét