sau 1 phút, khi hồn đã trở lại xác, nó mới bừng tỉnh. Minh đúng là đang nói với nó, cái tên của nó ở trường khá hiếm, nếu không muốn nói là độc nhất vô nhị, với lại Minh đang đứng trước mặt nó còn gì.
nó muốn nói 1 câu gì đấy thật ấn tượng và độc đáo nhưng lại thành cà lăm:
- có....có chuyện gì...không....không ...cậu? (>_< xí hổ thiệt )
- ah, mình nhờ chút, báo với Long là chiều nay đến nhà tớ có việc nhá, tìm mãi chả thấy mà gọi thì cũng không thèm nghe, bực với tên này thật
- ah...uhm....được thôi - nó hơi hụt hẫng. vậy chứ nó nghĩ có việc gì mà Minh phải gọi nó, chả nhẽ liên quan đến nó
- thanks cậu nhá - Minh vừa nói vừa tặng nó 1 nụ cười......cute hết sẩy làm nó....bay lên 1 lần nữa ^^
- uhm.....không có gì - nó đáp trả mà không hề ý thức mình đang nói
mất vài phút sau, nó mới hoàn hồn khi Linh ở bên cạnh lay + gọi nó lịch liệt. nó nhìn xung quanh, Minh đã biến mất không dấu vết, chắc là đã đi lên lớp rồi, cũng chuẩn bị vào học rồi mà.
nó vừa đi vừa nhìn theo Minh, suýt nữa vấp chân ở bậc cầu thang. hạnh phúc quá, Minh đã nói chuyện với nó, tuy không phải vì lý do muốn nói chuyện với nó, nhưng điều đó cũng chứng tỏ Minh vẫn nhớ nó, vẫn biết nó học lớp nào (thiệt không? =_="). cảm giác sung sướng hơn bắt được vàng, nó quay qua ôm Linh nhảy cẫng lên quay vòng vòng:
- muội ơi iu muội quá! hôm nay muội xinh thế! (O_O)
rồi nó chạy vù lên lớp, chân nhún nhẩy tung tăng, gặp ai cũng cười, gặp ai cũng tay bắt mặt mừng. vui quá nên nó không để ý Linh đi sau nó đang cố gắng kìm nén cơn cười hết mức có thể, ánh mắt thấu hiểu, khoái chí nữa.
đang hưng phấn thì cảm giác phởn của nó phải stop. nó gặp Dung, không nhận thức là ai nhưng cũng chạy đến ôm chầm lấy Dung rồi nhảy tưng tưng tại chỗ. Dung ngơ ngác nhảy theo nó, rồi đến khi nó buông Dung ra định tiếp tục công cuộc phởn thì Dung kéo nó ra ngoài ban công (chuyện gì dzạ ?_?)
Dung tức tối buông tay nó ra, hỏi:
- đệ làm cái gì thế hả, biết vừa ôm ai không?
- biết, huynh chứ ai - nó mở tròn mắt, ngây thơ đáp trả Dung - huynh không thích ôm àh? (^^)
- đệ.....giả ngu hay ngu thật thế (oé >_<)
- ô hay nhỉ, không thích thì cứ nói, sao phải nói đệ thế ><
- đệ không biết thật ah?
- không, biết cái gì mới được ? - nó đang sung sướng nhưng Dung tự nhiên nổi khùng với nó là sao, tức quá đi thôi >"<
- đệ.....vừa ôm cả .....Long đấy - Dung nói hết câu thì mặt đỏ dần như tôm luộc đang chín dần :D
- ôi zời tưởng gì, đệ ôm huynh thể hiện tình thân, huynh thật....CÁI GÌ CƠ - nó bỗng dưng hét lớn.
- giờ mới biết à, muộn rồi cưng, gạo đã thành cháo - Dung vẫn lườm nguýt nó
- huynh hâm à? cháo bún gì ở đây. đệ đi đâu có thấy Long đâu? - nó vẫn một mực cãi, nó mà không thấy mình sai thì phải cãi cho được, thế nên ai cũng bảo nó bướng.
- cười tít mắt thế kia thì biết cái gì chứ - Dung nhún vai
nó phì cười vì điệu bộ và suy nghĩ của Dung
- hihi, sorry huynh, đệ sơ suất tí, chắc cũng chả sao đâu, Long vô tâm mà, nghĩ đệ có vấn đề thui, huynh đừng để tâm nữa, nhá. không thích thì lần sau đệ chừa Long ra (còn lần sau ah ?_?). đệ kể cho nghe nè, lúc nãy, dưới sân trường......bla bla bla............
nó tường thuật lại rất sinh động cho Dung vụ việc vừa xảy ra với nó. Dung vừa nghe vừa ố, á, hehehe, hí hí hí....đủ mọi cảm xúc.
thở 1 cái lấy hơi, nó tiếp:
- đệ sướng quá nên mới hành động điên thế đấy. giờ mới thấy điên thật ^^
- vậy là chứng tỏ Minh vẫn nhớ đệ từng học chung lớp đúng hem - Dung kết luận
- uhm, không ngờ đấy, đệ tưởng người ta cho vào dĩ vãng rồi cơ. học chung từ cấp 1 (oái), lần cuối nói chuyện cách đây cũng.....4 năm (ui trời ơi >_<), đệ nghĩ là mỗi đệ nhớ thôi, ai dè....hehehehehe - nó cười trong sung sướng
- thui kiểu cười ấy đi, nhìn như ngớ ngẩn ý - Dung nhăn mặt nói 1 câu thẳng thừng, nhưng không làm nó hết cười được - dù sao cũng là tín hiệu đáng mừng rồi. chúc mừng đệ, huynh đệ ta đều hạnh phúc
cả nó và Dung đều cười hỷ hả. rồi nó sực nhớ ra
- ah Minh nhờ đệ nhắn tin, đệ phải bảo Long, mà Long đâu?
- Long hả? hình như xuống cantin rồi, đi với Du
- thế hả? đi với Du à, như hình với bóng. thế thì không tiện lắm.... - nó ngập ngừng
- không tiện làm gì? - Dung tò mò
- không, hi, thôi đệ đi tý không sắp vào học rồi
nó tung tăng chạy đi, Dung từ tốn vào lớp. chẳng ai trong 2 đứa để ý rằng cái ban công 2 đứa nó đứng nói chuyện gần cửa ra vào thứ 2 của lớp. Và cũng chả ai nhận ra 1 người đã chứng kiến cuộc nói chuyện của tụi nó...từ đầu đến cuối
cantin
ngó nghiêng một hồi mà nó chả thấy bóng dáng Long đâu, đi lòng vòng khắp sân trường cũng chả gặp, nó bắt đầu bực mình, tiếng trống báo vào lớp làm gián đoạn cuộc tìm kiếm của nó. mới ló đầu vào lớp nó đã thấy Long chễm chệ ở chỗ ngồi, tán phét với Trung cùng bàn, tức hộc máu.
nó xăm xăm chạy đến, đập bàn Long 1 cái rõ kêu
- bác đi đâu cháu tìm không thấy? - nó nạt
- xuống cantin - Long ngây thơ nhìn nó, trả lời ngắn gọn
- cháu xuống không thấy- nó vẫn nhất quyết buộc tội
- ăn xong thì ra chơi bóng
- rồi sao?
- rồi lên lớp
- thế sao cháu không gặp?
- cái đấy bác chịu, ai bảo chân ngắn đuổi không kịp bác
mặc kệ cơn giận của nó, Long vẫn tranh thủ trêu nó mọi nơi mọi lúc.
- bác quá đáng, hông thèm nói thông tin mật cho bác nữa - nó chu miệng quay về chỗ
- thông tin gì? - Long tò mò quay xuống hỏi
- không nói, dỗi rồi - nó quay mặt đi
- trẻ con - Long phì cười
- cháu đâu đã lớn
- nói đi mà - Long quay sang dụ dỗ nó - nói rồi bác cho mỳ trẻ con (mỳ trẻ em á, bạn nào còn nhớ, ngôn ngữ biến thể của cả lũ chúng nó)
- ứ thèm
- cô giáo đến rồi kìa - Dung cắt ngang cuộc thương thuyết, nhìn nó và Long với ánh mắt khó hiểu
Long ngậm ngùi quay lên sau khi gõ vào trán nó 1 cái rõ kêu. nó không thèm phản ứng. ngồi nghe giảng nhưng tâm trí thì nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi với Minh ( có phải nói chuyện đâu)
1 tờ giấy bay xuống bàn nó. ngước lên bàn trên, Long ra hiệu cho nó mở ra xem. nó thấy khó hiểu, có mấy khi Long chơi trò này như Dung và nó đâu nhỉ. nó mở tờ giấy (Dung đang ngó nghiêng bên cạnh)
" nãy định nói gì với bác thế?"
"không nói đâu
" nó ném trả
" thôi bác biết rồi, thích gì bác chiều
"thật không?"
(dễ dụ)
"thật luôn"
"ờm, Minh lớp Lý nói bác chiều qua nhà có việc"
"thế thôi?"
"thế thôi"
"thế mà tưởng gì to tát. tên này mất kiên nhẫn rồi haha"
"bác nói thế là sao?"
"không có gì hehe"
"mà cháu hỏi nhá, bác sao quen với Minh thế?"
"hỏi làm gì, trẻ con thắc mắc vớ vẩn"
"bác vừa hứa với cháu là cháu nói thì thích gì bác chiều cơ mà, giờ cháu muốn biết, đừng có mà thất hứa"
" đúng là....quỷ nhỏ. bác quen hồi ôn thi vào trường, rồi dần dần thành thân, vậy thôi"
"vậy à...."
"sao cháu quan tâm tên đấy thế, để ý ah"
"không, bác chỉ nói bậy, học đi....."
nó giật mình vì câu hỏi của Long, chả lẽ dễ lộ thế hả giời, phải cẩn thận, hix, giáu bao năm rồi mà giờ bị lộ thì khổ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét