Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Chap 24


1 cảnh tượng hơi kỳ lạ 1 chút đang tiếp diễn, 3 đứa đứng trước cửa lớp, nhìn nhau chằm chằm, không ai nói năng gì, 2 đứa nghe lén đằng xa cũng bất động, mắt không rời 3 nhân vật chính, mặt hiện rõ 2 chữ bất ngờ to đùng trên trán. chờ thêm vài phút, không thấy ai trong 2 người kia có dấu hiệu lên tiếng, Bảo đi chầm chậm nhưng bước chân rầm rầm tiến lại gần nó và Minh, rồi....chắc ai cũng biết, Bảo đưa tay ra....nắm lấy cổ tay, kéo đi xềnh xệch (sao không thấy nói kéo ai đi nhể ^^). nó đứng đó, vẫn trạng thái cũ, mắt thò lõ nhìn Bảo lôi Minh đi 1 cách dã man. sao Bảo lại kéo Minh đi? thông thường những cảnh như vậy trong phim hay trong truyện thì người bị kéo đi phải là nữ, trong hoàn cảnh này là nó chứ, sao lại...............

AAAAAAAAAAAAAA, nó kêu lên đầy sửng sốt. chả nhẽ.....Bảo giận vì nó đã tỏ tình với Minh (đúng rồi ^^), Bảo không thích thế (cũng đúng nốt ^^), vì Bảo sợ Minh cướp mất bạn thân của Bảo (có đúng không ta :S). hay là....Bảo thích......(cố lên sắp đoán trúng rùi :)) ) thích Minh (oái, nhầm hàng em ơi ><)...........mặt nó trắng bệch khi nghĩ đến điều đó. không, làm gì có chuyện đoá. nó tự an ủi nhưng.......não nó đang nghĩ lại vài chuyện

về quá khứ vài ngày, hay vài tuần gì đó

nó và Bảo đang trên đường về nhà, đang tán dóc sôi nổi, bỗng nó quay sang hỏi Bảo:

- ah mà cậu đã tìm ai làm nửa kia cho mình chưa? định alone cùng tớ thế này ah?



- nói vớ vẩn gì đấy - Bảo quay sang nạt - tớ alone bao giờ? (nói như đúng rồi ý)

-không phải thì chắc có rồi hả? hay có nhắm đến ai chưa? chưa nhắm ai thì để tớ tìm cho, nhá, lúc đấy cấm chê - nó doạ nạt

- hey, con bé này. thôi được rồi - Bảo xìu mặt -tớ có để ý, à có tìm rồi nhưng người này thì....hơi đặc biệt



- tại sao? - nó thắc mắc - người đó đặc biệt thế nào nói đi?



- người này....không phải người con gái bình thường



- hả????????? là sao????? nói kỹ chút coi

nhưng mặc cho nó năn nỉ, đe doạ, đánh đập (đừng hiểu nhầm nhe) thì Bảo vẫn khai khai thêm câu nào

quay lại hiện tại

nó đã nhớ ra cuộc đối thoại đó, liên kết với chuyện ngày hôm nay. Bảo nói đối tượng đó không phải con gái bình thường vì đó là....boy ư? không nhẽ đúng thế (sai trầm trọng <_<). Minh là men chính hiệu đấy T_T

nó vẫn đứng đơ như tượng gỗ, ở góc tường. Dung đang thắc mắc hỏi Long chuyện gì đang xảy ra nhưng Long vẫn đực mặt ra như tên ngố, không thèm trả lời



còn nó, sau khi đứng thêm 1 lúc, thấy chân bắt đầu tê, nó đang dợm bước đi thì Minh quay lại. giờ nó mới lại thấy xấu hổ, vì Bảo xuất hiện nên nó quên béng mất mình vừa tỏ tình (gián tiếp) xong. Minh không nói gì nhiều, chỉ hỏi nó 1 câu:



- quà valentine phải không Khanh?



câu hỏi thẳng của Minh làm nhiệt độ cơ thể nó tăng vọt, không còn đủ bình tĩnh cất tiếng nói nên nó chỉ biết gật nhẹ



Minh cười. nhưng chả ai nhận ra. rôi:

-tớ hiểu rồi. tớ xin nhận món quà, nhưng hiện giờ tớ chưa thể trả lời cậu được, có thể cho tớ thêm thời gian được chứ, tớ cũng chứ thể đáp lại tình cảm của cậu, NGAY BÂY GIỜ - Minh nhấn mạnh từ cuối rồi quay lưng đi thẳng

nó bị đá rồi sao? (nghe không kỹ rồi má ><), nó thấy hụt hẫng, thất vọng, muốn khóc quá nhưng không thể khóc được. nó vừa biết 1 tin sốc là Bảo - bạn thân nó là gay (đã bảo không phải rồi, ngốc quá đi >"<) thì giờ lại bị Minh từ chối, tuy nhẹ nhàng nhưng như kim đâm vào tim nó (kim bé tý đâm không đau đâu ^^) chả nhẽ .Minh cũng giống Bảo ah? nó thấy tệ hại thêm gấp trăm lần.

Dung thấy nó đứng thẫn thờ, thương nó quá nên chạy lại hỏi han, còn Long thì phi theo 2 tên kia hỏi rõ ngọn ngành

Dung đến gần mà nó không hay biết gì, mãi 1 lúc sau khi Dung hét to tên nó, nó mới bừng tỉnh và nhìn lên. đến khi này, khi Dung đang ân cần hỏi han nó, nó mới oà khóc như đứa trẻ con bị giành mất đồ ăn.



nó khóc thảm thiết quá, Dung không cầm lòng nổi. nó vừa mếu máo vừa nói với Dung:

- đệ...hix...bị ....hixx....từ chối rồi, oaoaoaoaoaoa!!!!!!!!!!!!

cái gì, sao lại bị từ chối được? Minh nhận hộp quà cơ mà? Dung thắc mắc, kiểu này chắc nó suy sụp luôn quá, thôi được rồi'. Dung ngồi xuống cạnh nó, cất tiếng:

- đệ không bị từ chối đâu, không bao giờ

- nhưng mà đệ vừa nghe chính miệng Minh nói thế, huynh không nghe sao biết - nó vẫn khóc, cãi lại Dung

"thực ra có nghe hết rồi" Dung thầm nghĩ nhưng không nói ra. nếu cứ để thế này, có lẽ Khanh sẽ mất hết niềm tin, không còn tin tưởng và đủ tự tin mất. nghĩ thêm 1 lúc, Dung quyết định:

- đệ nín đi, có 1 bí mật to lớn huynh cần nói với đệ

nó tò mò ngước mắt lên nghe Dung nói. Dung hít sâu:



- thực ra huynh và Long.....



- 2 người đang làm gì thế?



1 giọng nói cất lên ngắt lời Dung. nó cùng Dung ngạc nhiên quay ra nhìn. Linh đã đứng sau lưng 2 đứa từ bao giờ



rốt cuộc bao nhiêu người nghe được câu chuyện và có mặt ở đây thế này hả trời!!!!!!!!!!!!!!!!!! nó chỉ biết ôm đầu, khóc to hơn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét